Chương 46

Anh cũng dễ dàng nhìn thấy một đám ánh sáng đen pha lẫn màu máu.

Quầng sáng này không lớn, chỉ là một đám nhỏ, vừa đúng vị trí của Lưu Thành.

“Hừ…”

Bạch Ương khinh thường cười lạnh, quả nhiên là có tiểu yêu đang gây chuyện.

Với những đại yêu như Bạch Ương, họ là những đại yêu quái chân chính, được Thiên Đạo thừa nhận, cùng tồn tại song song với nhân loại, có quy luật sinh tồn và lãnh địa riêng.

Vì sức mạnh quá mức cường hãn, họ không dễ dàng giáng lâm xuống những thế giới như Trái Đất.

Còn vệt máu đen thẫm trước mặt anh ta lại là yêu quái bản địa của Trái Đất, hay nói đúng hơn, yêu quái này không phải yêu quái kia, tóm lại Bạch Ương và tộc của anh ta sẽ không thừa nhận loại này cũng được gọi là "yêu".

Loại sinh vật này phần lớn sinh ra từ các loại ác ý và tà niệm, là một loại tà vật, ngược lại lại điều khiển những con người có ác niệm để phục vụ mình, nhằm tăng cường sức mạnh bản thân. Nhiều năm sống trên Trái Đất, Bạch Ương cũng không ít lần ra tay giải quyết chúng.

Vừa hay, ngoài việc phải báo đáp ân cứu mạng của Giang Tầm Đông, anh ta vẫn còn thiếu một việc thiện cuối cùng chưa làm.

Giúp Giang Tầm Đông giải quyết chuyện khách sạn, rồi sau đó hẹn hò, xem như một mũi tên trúng hai đích.

Ở góc dưới bên phải của "màn hình phim", bỗng nhiên có một dấu chân vuốt màu vàng kim lóe lên rồi biến mất.

Đó là dấu ấn mà anh ta đã để lại.

Giang Tầm Đông đã tới.

Đôi mắt vàng kim của Bạch Ương hơi khựng lại, rồi nhanh chóng trở lại bình thường. Khung cảnh thành phố ngoài cửa sổ cũng trở về vẻ vốn có của nó. Bạch Ương tựa bên cửa sổ, hai bên con đường nhỏ uốn lượn nối liền hai biệt thự đều trồng đầy hoa hợp hoan.

Đúng mùa hoa nở, Giang Tầm Đông bước đi dưới hàng cây, những bông hoa màu hồng nhạt tựa chiếc ô nhỏ bay lất phất đáp xuống tóc cậu, nhưng cậu không hề hay biết, chỉ giữ khuôn mặt nhỏ cau có, bước chân nhanh vun vυ"t.

Giang Tầm Đông đang tức giận.

Anh ta cảm thấy thằng bé Giang Tầm Đông này thật sự rất thú vị, rất thông minh, học giỏi, tướng mạo cũng thanh tú, nhưng lại có vẻ rất đơn thuần, những gì nghĩ trong lòng đều thể hiện hết ra mặt.

Hơn nữa không hiểu sao, Giang Tầm Đông hình như lúc nào cũng không vui.

Rõ ràng là một đứa trẻ rất xuất sắc, thành tích tốt, ngoại hình đẹp, còn được nhiều người yêu mến. Dưới con mắt của một Yêu Hoàng lăn lộn ở nhân gian nhiều năm như anh ta mà nói, trên Trái Đất, đây đã là một cuộc đời khá ổn rồi.

Tại sao lại luôn không vui?

Là ai chọc tức cậu ấy?

Bạch Ương khoanh tay, áp trán vào cửa kính, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn cau có như trái khổ qua trong ánh trăng, không hiểu sao lại muốn nhìn cậu cười một cái.

Anh ta hình như cũng chưa từng thấy thằng bé này cười bao giờ.

Bạch Ương cụp mắt, cười khẽ. Anh ta thu lại chân phải đang chống lười biếng, xoay người đi xuống lầu.

Giang Tầm Đông vào sân, phát hiện không có một bóng người, cậu đành đi đến trước cửa biệt thự, định đưa tay ấn chuông, nhưng thấy cánh cửa lại hé mở.

Cậu đẩy cửa ra một khe hẹp, thò đầu vào, nhẹ giọng hỏi: "Có ai ở đây không?"

"Xin hỏi có ai ở nhà không?"

Vẫn không có tiếng đáp lại, từ một hướng khác truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng, Giang Tầm Đông theo tiếng động nhìn lại, Bạch Ương đang từ cầu thang xoắn ốc đi xuống.

Anh ta vẫn mặc bộ đồ sặc sỡ hết cỡ kia, chỉ là thiếu mất chiếc áo khoác vest, nhưng không ảnh hưởng đến hiệu quả tổng thể.