Nghĩ kỹ lại, Bạch Ương cũng không làm gì sai, chẳng qua chỉ nói mấy câu đùa mà thôi.
Bình thường cậu cũng không phải là người không biết đùa như vậy.
Cậu bao dung với người khác, tại sao lại phải nghiêm khắc với Bạch Ương như thế?
Giang Tầm Đông chỉ là một sinh viên đại học bình thường không thích giao du, không có quá nhiều tâm cơ, những gì cậu nghĩ trong lòng, hầu hết đều sẽ thể hiện trực tiếp trên mặt.
Một con hồ ly tinh ngàn năm nào đó vừa nhìn liền hiểu rõ mười mươi.
Đại ảnh đế Bạch Ương tuy đầu óc đơn giản thì đơn giản thật, đó là bởi vì anh đủ mạnh mẽ, không sợ bất cứ điều gì, nhưng về khoản thăm dò lòng người và dụ dỗ người khác, người ta cũng là cấp bậc Yêu Hoàng, đây là tài năng bẩm sinh, không học được.
Quan trọng nhất là, Giang Tầm Đông là đối tượng báo ân của anh, anh không thể trực tiếp dùng bất kỳ phép thuật nào lên Giang Tầm Đông, hiện tại anh hoàn toàn dựa vào mị lực hồ ly của chính mình!
Trong lòng Bạch Ương đắc ý huýt sáo.
Loài người nhỏ bé, trong tầm tay.
Cậu Giang Tầm Đông rõ ràng rất xót cho anh, lẽ nào lại không yêu chết anh hơn nữa?
Anh đã mong chờ, Giang Tầm Đông sẽ lại thổ lộ với anh trên Weibo như thế nào.
Bạch Ương thấy đạt được mục đích liền dừng lại, cũng biết thời điểm then chốt này không phải lúc tốt để nói chuyện yêu đương, dù sao cũng phải giải quyết các vấn đề khác trước, khi Giang Tầm Đông xót xa và biết ơn anh nhất, chỉ cần hẹn hò ba ngày, nhiệm vụ báo ân ước chừng có thể hoàn thành.
Bạch Ương đứng thẳng người, cởϊ áσ vest trắng đang mặc, khẽ kéo cánh tay Giang Tầm Đông, đưa cậu rời khỏi bức tường, anh khoác áo vest lên người Giang Tầm Đông.
Khu danh thắng Đại Sơn gần đó khá hoang vu, dù là đầu tháng 6, lại còn mưa mấy ngày liền, nhiệt độ ban đêm khá thấp, chỉ khoảng 20 độ C, lại còn thường xuyên có gió núi lạnh lẽo thổi qua.
Giang Tầm Đông vẫn mặc áo phông cộc tay ban ngày, lúc đầu đang kích động không cảm thấy gì, đến khi cánh tay đột nhiên ấm lên, cậu mới nhận ra cái lạnh, đợi đến khi phát hiện đó là chiếc áo mà Bạch Ương khoác cho mình, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại thuộc về Bạch Ương, cậu càng run lên bần bật, cũng không biết là do lạnh, hay vì lý do nào khác.
“Tôi, tôi không cần...”
Cậu vừa nói vừa muốn trả lại chiếc áo cho Bạch Ương.
“Mặc vào đi.” Bạch Ương đã quay người: “Chúng ta lên xe rời khỏi đây trước.”
Hơi thở của Bạch Ương hơi xa dần, đầu Giang Tầm Đông cuối cùng cũng tỉnh táo hơn chút, cậu siết tay thành nắm đấm gõ gõ lên trán mình, một tay giữ chặt chiếc áo vest quá khổ so với cậu, cậu mấy bước đuổi kịp Bạch Ương, gấp gáp nói: “Bạch, Bạch tiên sinh! Hôm đó tôi cũng chỉ là tình cờ ở rừng trúc, tình cờ gặp anh, tôi cũng không làm gì cả, chỉ cho anh uống chút nước, ở lại chờ anh một lát, đổi lại là ai, tôi cũng sẽ giúp đỡ thôi, xin anh đừng quá bận tâm!”
Bạch Ương lại nghiêm mặt: “Nếu không có cậu, tôi đã chết rồi.” Anh mở cửa xe, còn lấy tay che chắn trên nóc xe, nói với cậu: “Lên xe đi.”
“Tôi có thể tự gọi taxi...”
Bạch Ương rũ mắt, khẽ cười cô độc.
Giang Tầm Đông không đành lòng nhìn anh như vậy, không nói hai lời, chủ động ngồi vào xe, và nhanh chóng thắt dây an toàn cho mình.
Bạch Ương đóng cửa xe cho cậu, đắc ý cười thầm không tiếng động, vòng sang phía bên kia cũng nhanh chóng ngồi vào ghế lái.
Một chân đạp ga, Bạch Ương lái xe rời khỏi đồn cảnh sát.