Vì cậu thực sự không có bằng chứng! Và những chuyện này đúng là do cậu mà ra!
Cậu ấm ức xen lẫn phẫn nộ.
Hiện giờ cậu chỉ muốn lập tức tìm được ông chủ khách sạn, hỏi cho ra nhẽ rốt cuộc là chuyện gì, cậu muốn ông chủ khách sạn phải xin lỗi cậu và các bạn cùng lớp, cậu muốn mọi người biết rằng cậu hoàn toàn không phải loại tiểu nhân vô sỉ như vậy!
Từ trung tâm thành phố bắt taxi đến khách sạn trong khu du lịch, mất khoảng 100 tệ.
Giang Tầm Đông tức đến mức chẳng thèm bận tâm đến số tiền taxi đắt đỏ ấy, ngồi trong xe, cậu cúi đầu tìm ông chủ khách sạn trên WeChat nhưng đối phương không có bất kỳ phản hồi nào. Cậu nắm chặt hai tay, lưng thẳng tắp, đôi mắt u ám, khiến bác tài xế không ngừng liếc nhìn cậu qua gương chiếu hậu.
Bạch Ương đang ẩn mình ngồi ngay bên cạnh cậu.
Anh đi theo là để hẹn hò với Giang Tầm Đông, nhưng Giang Tầm Đông cứ ở trong khu thương mại sầm uất, sau đó lại còn đi ăn với các bạn cùng lớp, đông người như vậy, anh cũng không tiện xuất hiện một cách đột ngột. Anh cứ ngồi bên cạnh Giang Tầm Đông, đợi họ ăn xong.
Sau đó không biết sao, những người này lại cãi nhau…
Bạch Ương thực ra chẳng hề hiểu họ đang cãi nhau vì chuyện gì, chỉ biết rằng Giang Tầm Đông đang bị tất cả mọi người nhắm vào.
Và rồi là bây giờ, Giang Tầm Đông bị chọc tức bỏ đi.
Anh lại liếc nhìn màn hình điện thoại của Giang Tầm Đông.
[Giang Tầm Đông: Ông chủ Lưu, làm ơn cho tôi một lời giải thích!]
[Giang Tầm Đông: Rốt cuộc tại sao hôm đó lại có nhiều người quấy rối tôi và các bạn tôi đến vậy?]
[Giang Tầm Đông: Làm ơn cho tôi biết, đây là tai nạn, hay là chuyện thường ngày?]
[Giang Tầm Đông: Cũng xin ông cho tôi biết, tại sao lại xóa bình luận của bạn tôi? Tại sao lại chặn tài khoản của bạn tôi? Bình luận trên trang web của các ông đều là thật sao?]
[Giang Tầm Đông: Ông chủ Lưu, nếu trong mười phút không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ ông, tôi sẽ chọn cách báo cảnh sát!]
[Giang Tầm Đông: Ông chủ Lưu, mười phút đã hết!]
“Chết tiệt!”
Thấy thông báo bị chặn và tin nhắn không gửi được, ngay cả Giang Tầm Đông cũng không khỏi chửi thề thành tiếng, cậu giờ đã chắc chắn rằng khách sạn này thực sự có vấn đề!
Vừa lúc xe dừng trước cửa khách sạn, Giang Tầm Đông vội vàng trả tiền xe rồi chạy thẳng đến quầy lễ tân, cậu hỏi ông chủ Lưu đang ở đâu.
Tất nhiên, lễ tân nói không biết gì cả. Giang Tầm Đông lại hỏi địa chỉ nhà của ông chủ Lưu, cô lễ tân cảnh giác đầy mặt, đương nhiên cũng không cho.
Giang Tầm Đông nhìn là biết đến gây chuyện, bảo vệ ở cửa chạy vào: “Cậu làm gì đấy? Còn gây chuyện nữa chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”
Giang Tầm Đông tức đến bật cười, cậu còn chưa báo cảnh sát kia mà!
Bảo vệ túm lấy cánh tay Giang Tầm Đông định lôi đi, với thân hình nhỏ bé của Giang Tầm Đông, làm sao địch lại mấy tên bảo vệ vạm vỡ?
Thấy người sắp bị kéo đi một cách thô bạo: “Buông bạn tôi ra!!” Quách Huệ Huệ cũng từ ngoài cửa xông vào, Dương Hoành và hai nam sinh khác chạy trước, nhanh chóng đến gần, sốt ruột hỏi: “Mấy người muốn làm gì?”
“Thằng nhóc này gây chuyện!”
Quách Huệ Huệ tức giận: “Bạn tôi sao lại gây chuyện? Mấy người buông bạn tôi ra!”
Bảo vệ không buông, vẫn kéo Giang Tầm Đông ra ngoài, ba nam sinh Dương Hoành xông lên giằng co với bảo vệ, cuối cùng cũng kéo được Giang Tầm Đông trở lại. Giang Tầm Đông xắn tay áo còn muốn xông lên lý luận, điện thoại reo, cậu vốn không định xem, nhưng trong lòng lại động, dường như có gì đó thúc giục cậu xem.