Nhìn thấy người suýt chút nữa đâm phải mình, hai tay, hai cánh tay đầy túi trà sữa, Dương Hoành ngạc nhiên: "Nhầm rồi à, có ai trong các cậu mua trà sữa không?"
Mọi người đều lắc đầu.
Chàng trai bán trà sữa cười nói: "Không nhầm đâu ạ! Là một anh họ Giang đã đặt! Anh ấy đặt lúc 5 giờ 50, tổng cộng 31 ly! Xin lỗi, hơi nhiều nên bọn em vừa mới làm xong! Mọi người xem, đây là hóa đơn!"
"..." Dương Hoành im lặng.
Quách Tuệ Tuệ sải bước đến, nhận lấy hóa đơn từ tay chàng trai. Trên đó hiển thị tên khách hàng đặt qua ứng dụng nhỏ là Giang XX, bốn số cuối điện thoại cũng là của Giang Tầm Đông.
"Không nhầm chứ ạ? Vậy tôi để ở đây nhé, chúc mọi người ăn uống vui vẻ!"
Chàng trai đặt tất cả túi trà sữa xuống, không quan tâm đến bầu không khí kỳ lạ trong phòng, xoay người rời đi.
Phòng riêng lại im lặng thêm vài giây, một nam sinh khác gãi đầu nói: "Xem ra đêm đó không chỉ có tôi và Dương Hoành bị con gái gõ cửa phòng nhỉ?"
Lại có một nữ sinh lí nhí nói: "Bọn tớ thì nhận được điện thoại."
"Bên kia nghe bọn tớ là con gái, ờ, còn nói có thể giới thiệu con trai..."
"Bọn tớ ngại không dám nói, hóa ra các cậu đều gặp phải à..."
"Thực ra tớ thấy, Giang Tầm Đông cũng không biết gì."
"Tớ cũng thấy vậy, dù tớ với Giang Tầm Đông không thân lắm, nhưng cậu ấy rất tốt, cũng rất thanh cao. Cậu ấy năm nào cũng nhận học bổng, còn từng nhận học bổng quốc gia hai mươi nghìn tệ lận đó, cậu ấy còn là hội trưởng Hội bảo vệ động vật hoang dã, không đến nỗi làm chuyện này đâu nhỉ?"
"Đúng vậy, Giang Tầm Đông đâu có ngu, chuyện dễ dàng bị vạch trần như vậy, sao cậu ấy lại làm chứ."
"Làm sao đây... Bọn mình có phải đã hiểu lầm cậu ấy rồi không."
Dương Hoành cau mày, nói giọng cục cằn: "Tôi đi tìm cậu ta, nếu đúng là không phải, tôi sẽ xin lỗi!"
Nói xong, Dương Hoành cũng nhấc chân đi.
"Lớp trưởng?"
Mọi người đều nhìn Quách Tuệ Tuệ, Quách Tuệ Tuệ thở dài: "Bảo mọi người gói đồ ăn đi, bọn mình cũng đi xem sao."
"Được!"
Tiệm nhật nằm ở trung tâm thành phố sầm uất, đối diện là ga tàu điện ngầm, bến xe buýt. Giang Tầm Đông đẹp trai, độ nhận diện cao. Họ vừa hỏi, nhân viên lễ tân bên ngoài đã nói: "Anh ấy không đi tàu điện ngầm hay xe buýt, mà gọi taxi ngay tại cửa! Ở đây đông người, phải đợi khá lâu mới gọi được xe đó!" Cô ấy chỉ tay về phía xa: “Kìa, mọi người xem, chính là chiếc xe đang đợi đèn đỏ đó!"
Vừa lúc một chiếc taxi dừng lại ở cửa, có khách xuống xe, Dương Hoành, Quách Tuệ Tuệ và hai nam sinh khác vội vàng lên xe, bảo tài xế đi theo chiếc xe của Giang Tầm Đông.
Giang Tầm Đông tức điên người.
Bản tính cậu là một người nổi loạn.
Nhưng cậu biết thế giới này đầy rẫy những quy tắc và ràng buộc, không có tự do tuyệt đối. Muốn có tự do tương đối, ngược lại phải tuân thủ quy tắc trước.
Quả nhiên, cậu đã làm học sinh giỏi suốt bao nhiêu năm, cậu nhận được vô số lời khen ngợi.
Cậu cố gắng học tập, làm việc, và cũng dần dần kiếm được ngày càng nhiều tiền. Cuộc sống của cậu rõ ràng ngày càng tốt đẹp hơn. Khi sự tích lũy đạt đến một mức độ nhất định, cậu sẽ có nhiều lợi thế hơn để sống một cuộc sống tùy ý hơn.
Trong suốt 21 năm qua, cuộc đời Giang Tầm Đông luôn rực rỡ và sáng chói.
Đây là lần đầu tiên! Cậu bị người khác chất vấn công khai! Bị hiểu lầm! Thậm chí là bị suy đoán bằng đủ loại ác ý! Thế nhưng cậu lại không thể đáp trả một lời nào!