Giang Tầm Đông cũng nhớ lại tất cả.
Cậu ấy lên Đại Sơn để quay tư liệu, kết quả lại gặp Bạch Ương bị thương trong rừng trúc, chính cậu là người đã gọi điện cho quản lý của Bạch Ương, và cũng là cậu đã ở bên anh ấy cho đến khi quản lý và bác sĩ đến nơi.
Cậu lập tức lấy điện thoại ra khỏi túi, mở ra xem, quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ từ số lạ. Cậu lại mở thư viện ảnh, có rất nhiều tư liệu cậu đã quay: biển trúc, tinh vân, tiếng gió, tiếng mưa. Mỗi bức ảnh, mỗi đoạn video đều rất đẹp.
Nhưng, cậu luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Đáng lẽ cậu còn chụp được những thứ khác, đẹp hơn, thậm chí là những điều không thể tin nổi.
Cậu lại mở túi máy ảnh, lấy máy ảnh DSLR ra, cũng kiểm tra thư viện ảnh. Đó cũng là những tư liệu đẹp mê hồn, nói lý ra thì không có gì sai, nhưng cậu vẫn cảm thấy sai sai.
Rốt cuộc là sai ở đâu?
Cậu cố gắng đào bới những ký ức sâu hơn trong não, nhưng đầu lại càng đau hơn, cậu vô thức đưa tay xoa thái dương.
“Bạn học, cậu không sao chứ?”
Hai cô gái vẫn chưa rời đi thấy cậu đau đớn, không kìm được cất tiếng hỏi thăm.
Giang Tầm Đông bỏ tay xuống: “Tôi không sao.” cậu nói rồi cất bước đi.
“Bạn học, đợi chút!!” Hai cô gái lại đuổi theo: “Chúng tôi vẫn còn một chiếc ô, tặng cậu này--”
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Giang Tầm Đông sải bước về phía khách sạn.
“Bạn học, bạn học!” Hai cô gái lại đuổi kịp: “Bạn học, cậu cũng là sinh viên đại học à? Cậu năm mấy rồi? Trường nào vậy? Chúng mình kết bạn WeChat được không? Này, bạn học, cậu đợi chút đã…”
Giang Tầm Đông bước càng lúc càng nhanh, rất nhanh đã hòa vào màn mưa.
Hai cô gái tiếc nuối đứng tại chỗ, vẫn lưu luyến nhìn theo bóng lưng mờ ảo của cậu.
Trên đường về khách sạn, Giang Tầm Đông dần dần nhớ thêm nhiều chuyện khác.
Ví dụ như cậu đã tìm mọi cách để đút nước cho Bạch Ương uống.
Ví dụ như Bạch Ương hỏi cậu có phải muốn lén hôn anh ấy không.
Lại ví dụ như, họ quả thực đã “hôn” nhau!
Thêm nữa, câu nói “Quả nhiên cậu muốn lén hôn tôi” của Bạch Ương!
Á á á á á!!!
Giang Tầm Đông vô cùng xấu hổ trong lòng. Cậu thừa nhận, cậu khá thích diễn, đôi khi cũng giả tạo thật, nhưng nói cho cùng, cậu chỉ là một người bình thường, chẳng làm hại ai, cũng không vi phạm pháp luật, cậu chỉ không thích nói chuyện, đôi khi tỏ ra thanh cao một chút thì sao chứ.
Vậy mà một người sĩ diện như cậu, lại hận không thể ôm chặt đầu, quỳ sụp xuống đất mà ngửa mặt lên trời gào thét trước mặt tất cả người đi đường!
Quá xấu hổ, quá nhục nhã!!!
Đặc biệt, cậu cũng nhớ ra, Bạch Ương là cố ý! Bạch Ương cố tình giả vờ hôn mê! Lừa cậu đút nước cho anh ấy uống!
Á á á á á!
Quả nhiên vẫn bị cái vẻ ngoài đó lừa rồi, Bạch Ương chẳng phải thiên thần thánh thiện gì cả, Bạch Ương chính là một kẻ trưởng thành siêu tệ hại!
Trên đời sao có thể có kẻ vô liêm sỉ như thế chứ?
Thế giới ba chiều đúng là đáng ghét quá đi!
Bạch Ương ở thế giới ba chiều, chính tay gϊếŧ chết ông xã hai chiều của cậu!
Thù gϊếŧ chồng, không đội trời chung!
Giang Tầm Đông nắm chặt hai tay thành quyền, bước chân nhanh vùn vụt, cậu cúi đầu nhẹ, môi mím chặt, trong lòng đã mắng Bạch Ương không biết bao nhiêu lần, mắng mãi, Giang Tầm Đông lại dừng bước.
Nhìn thấu bộ mặt thật của Bạch Ương, thực ra còn chưa phải tệ nhất.
Tệ hơn là, cậu vẫn cảm thấy mình đã quên mất một chuyện rất quan trọng.