Người quản lý cứ nhất quyết phải có câu trả lời, Giang Tầm Đông cảm thấy hơi bực bội. Lúc này Bạch Ương đang nằm trên cáng lại dùng đôi mắt vàng kim nhìn cậu một cái, rồi chậm rãi rút tay về.
Rất thần kỳ, khoảnh khắc anh rút tay về, người quản lý đột nhiên im bặt, thậm chí còn trực tiếp quay người, cùng các bác sĩ vội vàng nâng Bạch Ương đi mất.
Giang Tầm Đông: "..."
Có hai chú bảo vệ đi tới, rất nhiệt tình giục cậu xuống núi, cứ như là chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra vậy.
Giang Tầm Đông cũng không tiện nói gì nhiều, chỉ im lặng để các chú bảo vệ đi cùng xuống núi.
Ở cổng khu du lịch, cậu tận mắt thấy Bạch Ương được đưa lên xe cứu thương, cũng tận mắt thấy chiếc xe cứu thương đó rời đi. Bạch Ương không nhìn cậu nữa, Giang Tầm Đông cũng không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm.
Trải nghiệm kỳ lạ tối nay, xem như đã kết thúc rồi chứ?
Chào tạm biệt các chú bảo vệ, cậu một mình đi về phía khách sạn.
Con đường này gần khu du lịch, xung quanh có rất nhiều nhà hàng, từ trước đến nay vẫn luôn rất nhộn nhịp. Giang Tầm Đông bước đi trong không khí đời thường tấp nập, lắng nghe tiếng ồn ào của mọi người, cảm thấy yên lòng hơn rất nhiều.
Chỉ tiếc là đi được nửa đường thì trời lại bắt đầu đổ mưa.
Áo mưa của Giang Tầm Đông đã mất từ lâu, cậu tăng nhanh bước chân định chạy về khách sạn.
Những giọt mưa đang rơi, bỗng nhiên biến thành từng ngôi sao rực rỡ. Giang Tầm Đông kinh ngạc đứng sững tại chỗ, trơ mắt nhìn những ngôi sao đó tụ lại thành hình chiếc ô, cuối cùng che chắn trên đầu cậu.
Giang Tầm Đông miệng khẽ há, ngẩng đầu nhìn cảnh tượng kỳ lạ này, tiếng ồn ào xung quanh cậu hoàn toàn biến mất.
Bên tai bỗng vang lên một giọng nói, hỏi cậu: “Cậu tên là gì?”
Như bị mê hoặc, điều khiển, Giang Tầm Đông nhìn chằm chằm chiếc ô dệt bằng sao, đôi mắt vô hồn, từng chữ một nói: “Giang, Tầm, Đông.”
Sau tiếng vỡ tan trong trẻo, chiếc ô tan ra, một lần nữa hóa thành những hạt sao lấp lánh, nhẹ nhàng rơi xuống vai Giang Tầm Đông rồi tan biến mất.
Và ngay chính giữa gáy Giang Tầm Đông, một dấu chân vuốt màu vàng kim chợt phát sáng, sau đó chìm vào làn da cậu.
---
“Ồ! Chả trách chẳng ai gặp được Bạch Ương, hóa ra anh ấy bị thương khi đóng phim!”
“Cậu còn nhớ chiếc xe cứu thương chúng mình vừa thấy không, hình như là từ Đại Sơn chạy tới, không lẽ bên trong là Bạch Ương?”
Tai Giang Tầm Đông bắt được hai chữ “Bạch Ương”, đôi mắt vô hồn của cậu khẽ chớp. Ngay lập tức, cậu bừng tỉnh khỏi cảm giác huyền ảo khó tả, những hạt mưa se lạnh lướt qua má, cậu vô thức ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm lần nữa.
Hai cô gái che ô đi ngang qua cậu, một tay khoa tay múa chân, miệng vẫn không ngừng nói oang oang về chuyện Bạch Ương bị thương.
Giang Tầm Đông hơi đau đầu, nhất thời, đầu óc trống rỗng, cậu lẩm bẩm: “Bạch Ương, bị thương?”
“Đúng vậy! Bạch Ương bị thương khi quay phim trên núi!”
Hai cô gái nghe thấy cậu nói, lập tức dừng bước, hào hứng kể lể: “Sợ muốn chết! Xe cứu thương cũng đến rồi! Studio của Bạch Ương vừa đăng Weibo! Lên hot search luôn đó! Với lại…”
Hai người nói đến mức phấn khích, Giang Tầm Đông cuối cùng cũng rụt đầu lại, mặt cậu hơi nghiêng, khẽ cau mày nhìn họ.
Bất ngờ nhìn rõ gương mặt Giang Tầm Đông càng thêm thanh tú trong màn mưa, giọng hai cô gái dần nhỏ lại không hay, cuối cùng chỉ khẽ nói một cách ngượng ngùng: “Ừm, nói chung bây giờ mọi người đều đang bàn tán chuyện này…”