Chương 14

Quản lý Đặng ở ngay bên cạnh, nhanh chóng giật lấy điện thoại, vừa kích động vừa cẩn trọng nói: "Chào anh, tôi là Đặng Ngụy. Anh có yêu cầu gì cứ việc nói ra, anh..."

Giang Tầm Đông ngắt lời anh ta: "Tôi không có yêu cầu gì cả, tôi đang ở cùng Bạch Ương, anh ấy sắp chết rồi."

Người quản lý vừa nghe lời này, sợ đến hồn bay phách lạc, hỏi rõ địa điểm xong liền nhanh chóng cúp điện thoại, nói rằng họ sẽ đến rất nhanh.

Thành thật mà nói, Giang Tầm Đông cũng không biết liệu Bạch Ương rơi vào hoàn cảnh này có phải do bị người khác mưu sát hay hãm hại không? Cũng không biết người quản lý này có đáng tin cậy hay không, nhưng với tư cách là một người qua đường bình thường, đây đã là điều tối đa cậu có thể làm được.

Cậu cúp điện thoại rồi ngồi tại chỗ chờ đợi, vừa rảnh rỗi, khó tránh khỏi nghĩ đến cảnh tượng đã thấy trước khi hôn mê.

Cậu không khỏi quay đầu nhìn Bạch Ương, nhìn thấy mái tóc bạc tỏa ra ánh sáng đó, càng nhìn càng thấy quỷ dị. Bạch Ương dù trên người khắp nơi là vết thương, nằm ở đó, vẫn mang vẻ mặt thánh khiết, nhìn vào gương mặt này, nỗi sợ hãi của Giang Tầm Đông ngược lại dần dần tan biến.

Giữa núi hoang đồng vắng thế này, cậu cũng đành ôm đầu gối, áp má vào đầu gối, cứ thế nhìn chằm chằm vào gương mặt Bạch Ương.

Thời gian trôi qua không nhanh không chậm, giữa chừng cậu lại nhận được hai cuộc điện thoại từ người quản lý. Bên cạnh còn có bác sĩ, nhờ cậu mô tả tình hình hiện tại của Bạch Ương. Biết Giang Tầm Đông có nước, họ nhờ cậu cho Bạch Ương uống chút nước.

Trước đó, Giang Tầm Đông đã muốn cho anh uống rồi, dù sao nước cũng là nguồn sống.

Cậu lại không dám chạm vào Bạch Ương, sợ làm anh bị thương ở đâu đó. Bây giờ bác sĩ cũng nói vậy, còn bảo chỉ cần cẩn thận một chút, không lay động mạnh cơ thể Bạch Ương thì không sao. Sau khi cúp điện thoại, cậu rót một ít nước khoáng vào nắp chai, nghiêng người qua cố gắng cho Bạch Ương uống nước.

Đáng tiếc Bạch Ương đang hôn mê, Giang Tầm Đông cho uống hai lần, nước đều không vào được.

Giang Tầm Đông thở dài, cũng có chút chán nản. Lại nghĩ đến việc bác sĩ nói nhất định phải bổ sung nước, cậu bò dậy, quỳ trên cỏ, dùng lòng bàn tay đỡ lấy gáy Bạch Ương, hơi nâng đầu anh lên, lần nữa cho anh uống nước.

Mái tóc bạc của Bạch Ương mềm như lụa, lòng bàn tay Giang Tầm Đông cứ trơn tuột.

Nước vẫn không vào được.

Giang Tầm Đông thở dài, cứ thế đỡ đầu anh, nhìn chằm chằm Bạch Ương, trong lòng lo lắng, thế này thì phải làm sao đây?

Chẳng lẽ phải giống như trong tiểu thuyết Mary Sue, dùng miệng đút cho uống?

Nghĩ đến đây, Giang Tầm Đông tự thấy buồn cười. Cậu cẩn thận đặt đầu Bạch Ương trở lại, lần nữa đổ một nắp chai nước, gần như dán vào mặt Bạch Ương. Cậu cố dùng ngón tay cạy môi Bạch Ương ra, mãi mới cạy được một khe nhỏ ở khóe môi, cậu rút ngón tay về, nâng lấy mặt Bạch Ương, rồi đổ nước vào.

Đang đổ được một nửa, cánh môi bỗng nhiên khẽ động.

Giang Tầm Đông khựng lại, giây tiếp theo, đôi môi chậm rãi khép mở, bên tai đồng thời vang lên một giọng nói yếu ớt và khàn khàn: "Em, muốn hôn lén tôi?"

---

Giang Tầm Đông nghe thấy lời này, tay run lên, toàn bộ nước trong nắp chai đổ ụp, bắn thẳng vào mặt Bạch Ương.

Bạch Ương phát ra một tiếng thở dài khó chịu, hơi giống tiếng rêи ɾỉ đau đớn, nhưng cũng không hẳn, rất khó diễn tả, tóm lại Giang Tầm Đông có thể nghe ra, anh đang rất khó chịu.