Cố Lam khóc một hồi rồi lại mơ mơ màng màng thϊếp đi. Đột nhiên điện thoại của cậu vang lên, hiện lên một dãy số lạ. Đường Duệ thuần thục cầm máy lên nhận cuộc gọi thay cho Cố Lam, như thường lệ khi có tình huống phát sinh.
Bỗng nhiên ánh mắt anh co lại, bước tới bên cửa sổ, một tay giữ điện thoại, tay còn lại khẽ vén rèm nhìn xuống phía dưới.
Đường Duệ nghiến răng kéo rèm lại, dứt khoát ngắt cuộc gọi. Một giây sau, tiếng chuông lại vang lên. Sợ làm Cố Lam tỉnh giấc, anh đành bất đắc dĩ nghe máy lần nữa, hạ thấp giọng nói:
"Cậu rốt cuộc là chưa xong chuyện sao? Lam Lam đã ngủ rồi."
Đường Duệ cúp máy, nhìn người đang nằm trên giường với gương mặt đầy vệt nước mắt. Rõ ràng yếu đuối như vậy, vậy mà lúc nào cũng thích mạnh mẽ. Khi yêu thì mạnh mẽ với Lạc Kỳ, lúc một mình thì lại hay cãi bướng với anh, thật không hiểu rốt cuộc đang cố chấp điều gì nữa.
Đường Duệ quay người mở cửa xuống lầu, người mà anh đến gặp chính là Lạc Kỳ. Lý do anh xuống dưới là vì sợ Lạc Kỳ làm ra chuyện gì lố bịch, kéo theo cả khu chung cư ngày mai đều lên hot search.
Anh vẫn còn nhớ hồi Cố Lam và Lạc Kỳ còn yêu nhau, chỉ cần Cố Lam giận dỗi trốn về ký túc xá, Lạc Kỳ liền đứng dưới lầu gọi tên cậu. Chưa bao giờ chịu nổi quá một phút giằng co, luôn muốn gọi người ta xuống để hòa giải ngay lập tức, nhưng lần nào cũng kéo cả hai tòa ký túc xá trước sau ra hóng chuyện.
Đường Duệ không dám chậm trễ, lao nhanh xuống mở cổng chung cư kéo người vào trong hành lang. Anh không sợ khu nhà lên hot search, chỉ sợ fan của Lạc Kỳ quá điên cuồng, chẳng may tra ra thân phận của Cố Lam rồi đào bới thông tin, sau đó nhấn chìm cậu bằng bọt nước dư luận. Điều duy nhất anh muốn làm là bảo vệ Cố Lam.
Đường Duệ: "Sao cậu biết được chỗ này?"
Lạc Kỳ chẳng có tâm trạng trả lời: "Anh ấy đang phát tình sớm phải không?"
Đường Duệ cũng không truy cứu: "Còn không phải do cậu sao?"
Lạc Kỳ theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên lầu: "Vậy… có ai chăm sóc cho anh không?"
Đường Duệ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng vẫn trả lời: "Không có."
Trong lòng Lạc Kỳ khẽ vui: "Vậy… tôi có thể không?"
Đường Duệ: "Tất nhiên là không. Cậu nghĩ cái gì vậy? Đợi đến khi cậu ấy tỉnh dậy, chẳng lẽ kéo cả hai chúng ta ra đánh chết à?"
Lạc Kỳ dụi tay, cúi đầu nhỏ giọng: "Tôi không mơ tưởng cắn anh ấy… chỉ là… chỉ muốn chăm sóc anh thôi."