Chương 8: Chỉ Muốn Chăm Sóc Anh

Buổi chiều hôm đó, Cố Lam cũng không quay lại tòa soạn. Sau một giấc ngủ ngắn, tỉnh dậy thì cả người đã nóng hừng hực. Bao năm nay, cậu luôn mang trong lòng những mộng tưởng quá đỗi, lại còn bị pheromone mạnh mẽ từ máu của alpha kí©h thí©ɧ, dù đã tiêm thuốc ức chế, pheromone của omega trong cơ thể cậu vẫn không thể kiểm soát mà phát ra sớm.

Cố Lam biết, kỳ phát tình của mình đã bắt đầu. Cậu cố gắng chịu đựng, gửi tin nhắn cho Đường Duệ. Đường Duệ lập tức chạy đến với tốc độ nhanh nhất, giúp cậu xin nghỉ phép, thành thạo tiêm thêm một liều thuốc và đặt khăn lạnh lên trán cậu để chườm mát.

Trong lúc chờ Đường Duệ đến, Cố Lam gần như không chịu nổi, thậm chí còn muốn bật khóc. Bao năm qua, Đường Duệ vẫn luôn khuyên cậu nên tìm một alpha, dù chỉ là beta cũng được, để tạm thời đánh dấu trong những kỳ phát tình, còn hơn là cứ một mình chịu đựng khổ sở như vậy, nhưng Cố Lam chưa từng đồng ý. Suốt bao năm cậu luôn kiềm chế, đến cả chế độ ăn cũng chuyển sang chay tịnh, chỉ để kéo dài khoảng thời gian giữa các kỳ phát tình, giảm bớt đau đớn cho bản thân. Nào ngờ lần này lại bộc phát một cách đột ngột, lại còn dữ dội đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Cố Lam muốn khóc là vì trong khoang miệng cậu vẫn còn lưu lại mùi bạc hà nhàn nhạt, pheromone của một alpha rõ ràng đang nhắc nhở cậu rằng alpha cũng có kỳ nhạy cảm của riêng mình.

Khi Lạc Kỳ bước vào kỳ nhạy cảm, hắn sẽ giải quyết nhu cầu sinh lý như thế nào đây? Ham muốn của hắn lúc nào cũng mãnh liệt như vậy, chắc chắn không thể nào chịu đựng một mình như cậu, nhưng mà hắn đâu cần làm thế? Nếu Lạc Kỳ thật sự giống như cậu, vẫn còn nhớ thương người cũ trong lòng thì đã chẳng dễ dàng rời đi, lại càng không thể sau nhiều năm tái ngộ mà giả như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên chào hỏi cậu.

"Anh, lâu rồi không gặp!"

Cố Lam vừa nghĩ đến câu đó là đã thấy tức giận. Đối phương càng thản nhiên, lại càng cho thấy đã sớm chẳng coi trọng những chuyện xưa cũ giữa hai người.

Huống hồ, giờ bên cạnh Lạc Kỳ có bao nhiêu omega chất lượng vây quanh, những người sẵn sàng phục vụ hắn chắc chắn không đếm xuể. Vậy thì tại sao hắn phải tự làm khổ mình?

Cố Lam bị chính sự yếu đuối của bản thân làm cho tức đến phát khóc. Mãi cho đến khi Đường Duệ đến, cậu mới có thể chút chút cảm xúc, lao vào lòng người kia khóc lóc nói rằng đau lắm, rằng mình không muốn chịu đựng nữa, rằng ngày mai nhất định phải đi xem mắt, tìm một alpha cao to hơn, vạm vỡ hơn, đẹp trai hơn Lạc Kỳ để mà cưới cho rồi.

Đường Duệ giận đến mức phải bật cười. Người như Cố Lam miêu tả, nếu thật sự tồn tại thì chắc gì người đứng đầu giới giải trí bây giờ đã là Lạc Kỳ?

Sự xuất sắc của Lạc Kỳ là điều không cần phải bàn cãi.