Chương 7

Cố Lam hít một hơi lạnh, hai tay ôm lấy mặt, không dám nghĩ ngợi gì thêm. Cậu quá mệt mỏi, từ lúc nhận lời phỏng vấn đặc biệt hôm qua, thần kinh cậu đã căng như dây đàn, cho đến tận bây giờ, những điều nên và không nên xảy ra đều đã xảy ra cả rồi.

Sau năm năm xa cách, thiên thần của cậu thực sự đã bất ngờ sống động xuất hiện trước mặt cậu, so với trước kia còn hay trêu chọc cậu hơn, nhưng vẫn sợ thấy cậu khóc như ngày nào.

Thật vô dụng!

Câu này, Cố Lam cũng chẳng rõ là đang nói mình, nói Lạc Kỳ, hay là nói cả hai.

Năm xưa là hắn nhẫn tâm vứt bỏ cậu, bây giờ lại bất ngờ xuất hiện, còn là người đuổi theo cậu.

Chỉ là giờ đây hai người đã khác biệt quá xa về thân phận, lời thề non hẹn biển năm xưa cũng theo thời gian và sự biến mất của người kia mà tan thành mây khói.

Dù Cố Lam có kém cỏi đến đâu cũng không ngu ngốc đến mức đi dây dưa với đại minh tinh đang ở đỉnh lưu giới giải trí như Lạc Kỳ. Trong lòng cậu, chỉ cần thấy người đó sống tốt là đủ rồi, cậu đã không còn dám mong cầu gì thêm.

Cố Lam nằm trên giường, nhớ lại khoảnh khắc hai người vừa rồi gần nhau đến vậy mà tim vẫn còn đập thình thịch. Dù không chạm vào mặt người kia, cậu cũng biết đó là người thật, không phải thiên sứ hạ phàm, cũng chẳng phải yêu tinh hóa thành.

Cố Lam chìm vào giấc ngủ say. Trong mơ, Lạc Kỳ vẫn mang dáng vẻ của năm năm trước, đứng dưới ánh nắng lấp lánh, tay trái cầm một quả táo, tay phải cầm một quả cam, tung hứng ngẫu hứng giữa không trung. Vẫn là mái tóc vàng rực, dày như bông lúa. Nói thật thì kiểu tóc này đã lỗi thời từ lâu, vậy mà ngoài những khi quay phim, Lạc Kỳ luôn giữ nguyên kiểu tóc ấy, giữ nguyên dáng vẻ khi hai người lần đầu gặp mặt.

Cố Lam vẫn nhớ rõ lúc mình đến xin số điện thoại đã nói câu gì: “Tóc của cậu đẹp quá, giống như thiên thần vậy, có thể cho tôi xin số điện thoại không?”

Cố Lam nhớ rõ khi đó biểu cảm của Lạc Kỳ thoáng có chút phức tạp, suýt nữa cậu nghĩ mình sẽ không xin được số. Nhưng ngay giây tiếp theo đã bị người kia nắm lấy tay, trong tư thế cậu đang cầm điện thoại, đối phương đã nhập thông tin của mình vào, sau đó tự mình gọi đến số của mình.

Lạc Kỳ môi hồng răng trắng, dịu dàng cười với Cố Lam, trong nụ cười còn mang chút thẹn thùng: “Xem thử đi.”

Cố Lam cầm điện thoại lên: “Lạc Kỳ?”

Lạc Kỳ: “Phải, cậu tên gì?”

Cố Lam: “Cố Lam.”

Lạc Kỳ: “Chữ Lam nào?”

Cố Lam: “Là vũ đề trác trác lệ lam lam.” (Nguyên văn câu thơ miêu tả nước mắt rơi lã chã)

Lạc Kỳ đưa điện thoại của mình ra, nhướng mày ra hiệu cho Cố Lam tự nhập tên mình vào.

Cố Lam cảm thấy hôm nay đúng là ngày may mắn của mình. Khi trả điện thoại lại cho Lạc Kỳ, tim cậu vẫn còn đập thình thịch, nhưng rồi lại giống như hôm nay, hoảng hốt bỏ chạy. Hai lần bỏ chạy, cậu đều cảm thấy chắc chắn Lạc Kỳ đang cười sau lưng mình.

Lúc này, trong chiếc xe bảo mẫu, Lạc Kỳ quả thật không phụ Lam mong mà vẫn đang ngốc nghếch cười ngu ngơ. Nhưng hắn không cười Cố Lam, mà là đang cười chính mình. Lạc Kỳ cười vì mình còn chưa kịp nghĩ nhiều thì đã hoảng hốt để người kia cướp đi thứ quan trọng nhất trên người mình.

Trái tim chân thành của hắn.

Gặp lại vẫn như xưa, không phải một lần nữa bị cướp mất trái tim, mà là trái tim hắn từ đầu đến cuối vẫn nằm ở chỗ Cố Lam, chưa bao giờ lấy lại.

Năm năm trước rời đi không từ biệt, anh liệu có thể tha thứ cho em không?