Chương 5: Anh Sẽ Tha Thứ Cho Em Phải Không

Cố Lam giơ chân giẫm mạnh lên đôi giày da bóng loáng của Lạc Kỳ, nghiến giọng: “Thả tôi ra!”

Lạc Kỳ bị giẫm đau lập tức nhảy dựng lên, nhưng tay vẫn không buông lỏng chút nào, làm như không nghe thấy, hoàn toàn phớt lờ phản ứng của Cố Lam. Một tay vòng ra sau gáy cậu, nhẹ nhàng xé miếng dán pheromone, bĩu môi: “Không thơm!”

Lạc Kỳ tiện tay vứt miếng dán mùi cam đi, lại ghé vào người Cố Lam ngửi thêm lần nữa, nhíu mày, như thể sắp nổi cáu: “Sao lại có mùi này, anh… thật sự không muốn gặp em đến thế à?”

Cố Lam không trả lời. Trước cơn giận vô cớ của alpha, cậu xưa nay vốn không biết đối phó, chỉ biết giữ im lặng theo bản năng.

Chắc là vừa rồi thấy cậu thất thố nên cố ý chạy tới trêu chọc, nếu không đã chẳng làm ngơ trước cảm xúc của cậu, cư xử thất thường như vậy.

Năm năm trước lặng lẽ rời đi, giờ thì tai tiếng đầy trời, đến cả người không mê tin đồn như Cố Lam cũng không tránh khỏi bị mấy tạp chí, trang mạng nhồi nhét thông tin. Thậm chí chương trình yêu thích nhất của cậu, “đầu bếp đỉnh cao” cũng mời Lạc Kỳ làm khách mời cố định, khiến cậu đành trở thành fan qua đường bất đắc dĩ. Cậu không hiểu một người như Lạc Kỳ, xưa nay ngón tay không dính nước xuân tại sao lại đi tham gia show nấu ăn, không phải đã nổi tiếng quá đủ rồi sao?

“Chậc!” Cố Lam còn chưa kịp kết thúc dòng suy nghĩ của mình thì miếng dán ức chế tuyến thể sau gáy lại bị xé toạc lần nữa, hương thơm dịu nhẹ của giống O, mùi hoa hồng ma mị lập tức tỏa ra khắp nơi. Ngay sau đó, vài ngón tay không yên phận xuyên qua lớp khẩu trang, định thăm dò vào trong miệng cậu.

Cố Lam lập tức cắn mạnh một cái, chất pheromone bạc hà mạnh mẽ đặc trưng của giống A, kèm theo mùi máu lập tức tràn vào khoang miệng khiến Cố Lam hoảng loạn. Cậu hối hận, nhưng chỉ còn cách gồng mình chịu đựng, cố gắng khống chế bản thân.

Mùi hoa hồng quen thuộc khiến Lạc Kỳ mê loạn, hắn kéo cà vạt của Cố Lam, lôi cả người cậu sát lại, định hôn lên môi cậu, nhưng ngay khoảnh khắc môi sắp chạm vào nhau, hắn bỗng cảm thấy lành lạnh, Cố Lam đã rơi nước mắt từ lúc nào, giọt nước mắt lăn dài trên má, rơi tí tách.

Lạc Kỳ còn hoảng hơn cả Cố Lam, vẻ trêu ghẹo và chơi đùa tan biến trong nháy mắt, hắn buông tay ra ngay lập tức. Cố Lam tranh thủ tháo khẩu trang, bản năng đưa tay che sau gáy, nhưng mùi hoa hồng đã tràn ra, không thể nào ngăn lại, cứ thế ập về phía Alpha từng nhiều lần đánh dấu tạm thời cậu - Lạc Kỳ.

Lạc Kỳ sững sờ đứng tại chỗ, nhìn Cố Lam hoảng hốt bỏ chạy. Hắn có phần hối hận, lần gặp lại sau bao năm, có bao nhiêu lời muốn nói, kết quả lại bị chính mình làm hỏng. Hắn đấm mạnh vào tường, lúc đó mới nhận ra trong tay mình là khẩu trang của Cố Lam, lúc nãy vội kéo người lại vô tình giật xuống. Nhìn kỹ mới phát hiện đó là khẩu trang trẻ em, chắc vì khẩu trang người lớn quá rộng so với khuôn mặt nhỏ bé của Cố Lam nên cậu đành chọn loại này.

Lạc Kỳ đưa khẩu trang lên mũi, khẽ ngửi, pheromone Alpha và Omega đã hòa quyện với nhau, lại còn lẫn thêm mùi máu và nước bọt từ cả hai.

Ơ? Hình như còn mùi khác… mùi thuốc lá? Lạc Kỳ cười khẽ khi nhận ra, rồi lại càng tiếc, giá như vừa nãy kịp lau nước mắt cho anh ấy thì tốt rồi, để người chạy mất thế này, thật là…

Đúng lúc đó, trợ lý Trịnh Ngôn chạy đến: “Lạc Soái, anh không sao chứ? Người đi mất rồi mà anh còn đứng đờ ra làm gì thế.”

Lạc Kỳ từng nổi tiếng nhờ vai nam chính trong bộ phim Đại Soái, vào vai một đại soái mưu lược hơn người, mồm mép tài ba, phong lưu lại chung tình, giành chiến thắng hết trận này đến trận khác. Từ đó, fan gọi hắn là Lạc Soái, một cách chơi chữ vừa ca ngợi diễn xuất trong phim, vừa vì hắn… quá đẹp trai.

Lạc Kỳ bị chọc thì ngượng ngùng cười, nhưng chẳng giận. Ngoài việc yêu cầu nghiêm ngặt về bảo mật và vệ sinh, hắn rất dễ tính với trợ lý. Hắn quay người lên xe riêng đang đỗ gần đó, dáng vẻ vẫn còn tiếc nuối, hôm nay cố tình chọn nơi này, vốn định sau phỏng vấn sẽ bám theo về nhà Cố Lam chơi một lát, ai ngờ lại thất bại, thôi đành hẹn lần sau vậy.