Khoảnh khắc nhìn thấy Lạc Kỳ, tim Cố Lam không kìm được mà đập loạn, đầu óc như ong ong cả lên. Mấy cái bẫy nhỏ cậu định giăng ra cũng chẳng còn tâm trí mà hỏi. May mà tổng biên tập khăng khăng bắt Tiểu Trương đi cùng, Cố Lam cắn môi, dứt khoát lấy máy ghi âm ra, giao luôn đề cương cho Tiểu Trương.
Cố Lam nhìn nụ cười dịu dàng của người đối diện, từng câu hỏi đáp lễ độ, cứ như không phải người thật. Trong khoảnh khắc mơ hồ, cậu bỗng thấy Lạc Kỳ biến sắc, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào cậu, đôi môi đỏ khẽ động, lời thì thầm trầm thấp như mê hoặc vang bên tai Cố Lam: “Em hứa sẽ không thắt nút, để anh yên tâm học xong.”
Cố Lam: “Không được!”
Mọi người đồng loạt quay lại nhìn cậu, lúc này cậu mới nhận ra vừa rồi chỉ là ảo giác.
Cố Lam ngượng ngùng: “Xin lỗi.”
Lạc Kỳ không trách, chỉ mỉm cười nhã nhặn: “Không sao, mời tiếp tục.”
Toàn bộ buổi phỏng vấn diễn ra khá suôn sẻ, Tiểu Trương làm việc chuyên nghiệp, Lạc Kỳ cũng rất phối hợp.
Kết thúc buổi phỏng vấn, Lạc Kỳ còn đưa cho Cố Lam một cuốn sách nhờ ký tên. Cố Lam liếc qua bìa sách, là “Hoàng tử bé”, cậu hít sâu một hơi, run tay ký lên bút danh của mình.
Tiểu Trương xin được ảnh có chữ ký của Lạc Kỳ và cả một bức ảnh chụp chung, định lát nữa sẽ khoe rầm rộ trên mạng xã hội.
Cố Lam lịch sự chào tạm biệt rồi rời khỏi hội sở, cũng tiện thể cho Tiểu Trương về trước.
Chỗ này cách nhà Cố Lam không xa, cậu nới lỏng cà vạt, định về nhà nghỉ ngơi một lát, thay bộ đồ thoải mái hơn rồi mới đi làm.
Nào ngờ vừa đi đến góc một con hẻm nhỏ, cậu bất ngờ bị ai đó túm lấy tay, giơ cao lên đầu rồi ép cả người cậu dính chặt vào tường.
Dù bị đối phương hành xử đường đột như thế, Cố Lam vẫn không kìm được mà liếc nhìn xung quanh. Hai đầu hẻm đều có vệ sĩ của Lạc Kỳ đứng gác, kín không kẽ hở. Trong chốc lát chắc chắn sẽ không có người ngoài đi vào, càng không lo bị ai bắt gặp hay chụp hình.
Lạc Kỳ đội mũ xô đen, đeo kính râm và khẩu trang, vội vàng đuổi theo tới.
Cố Lam đứng trước khí thế áp đảo của một alpha, hoàn toàn không có chút sức chống cự nào. Cậu nheo mắt nhìn Lạc Kỳ, lúc này một nửa khuôn mặt hắn được nắng chiếu sáng, nửa còn lại bị bóng tường trong hẻm che khuất, vài sợi tóc màu lúa mì vàng óng lòa xòa dưới vành mũ đen, lấp lánh trong nắng.
Năm năm rồi, sự xuất hiện lần nữa của Lạc Kỳ vẫn khiến Cố Lam có cảm giác như thiên thần rơi xuống trần gian, không chân thực chút nào. Nếu không bị giữ chặt thế này, cậu thật muốn đưa tay lên véo thử mặt hắn một cái, xem rốt cuộc là thiên sứ giáng trần hay yêu tinh biến hoá.
Lạc Kỳ bỏ đi vẻ lịch sự nhã nhặn lúc nãy, cúi đầu cười cợt, ghé sát môi vào tai Cố Lam, hơi thở nóng rực phả vào bên tai: “Anh à, lâu rồi không gặp.”
Cố Lam: “…”