Chương 30: Cố Tiên Sinh Chính Là Người Trong Lòng Em

Cố Lam cảm thấy mình rõ ràng đâu có đắc tội gì với Lạc Kỳ, chẳng qua chỉ nói thêm với người khác vài câu thôi mà, vậy mà thằng nhóc điên này ra tay cũng độc thật!

Lạc Kỳ thì đắc ý vênh váo, chẳng hề bận tâm việc trước mặt vẫn còn máy quay dí sát, ngang nhiên nháy mắt trêu chọc Cố Lam. Hắn còn chưa ý thức được bản thân sắp bị người ta ghét đến chết. Thấy Cố Lam chỉ cúi đầu lẳng lặng ăn cơm, hắn cũng chẳng để ý, tiếp tục gắp thịt bỏ vào bát cho cậu.

Cố Lam tức nghẹn:

“Lạc Soái không phải đói rồi sao?”

Lạc Kỳ nhìn cậu, ánh mắt chan chứa dịu dàng như muốn nuông chiều cả đời:

“Em không đói, để anh Cố ăn đi.”

Lạc Kỳ thầm nghĩ: Anh trai ăn nhiều chút, tối nay mới có sức.

Cố Lam cạn lời: Đúng là đồ lừa đảo, diễn xuất còn khá lắm.

Buổi trưa, mọi người nghỉ ngơi một lát. Để cố tình tạo cp giữa Lạc Kỳ và Cố Lam, đạo diễn đặc biệt gọi riêng Lạc Kỳ đến, dự định đổi phần trò chơi buổi chiều thành thử thách tâm linh tương thông. Nghĩa là coi mỗi cặp khách mời như một đôi, rồi đặt câu hỏi về phim ảnh, ca khúc hay các tác phẩm khác của đối phương, nhằm kiểm tra mức độ ăn ý giữa hai người. Đương nhiên, trọng tâm vẫn là cặp Lạc Kỳ và Cố Lam.

Đạo diễn Vương vốn không mấy tin tưởng. Ông quen biết Lạc Kỳ đã nhiều năm, hiểu rõ hắn ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng kiên quyết từ chối việc tạo cp. Ông còn nhớ Lạc Kỳ từng nói không muốn khiến một người nào đó phải buồn.

Hơn nữa, hiện tại Lạc Kỳ còn rất trẻ nhưng đã là đỉnh lưu. Chỉ cần không dính scandal ma túy, nɠɵạı ŧìиɧ hay làm chuyện tày trời, con đường sự nghiệp phía trước sẽ bằng phẳng suôn sẻ, thậm chí còn có thể leo lêи đỉиɦ cao hơn nữa. Càng chẳng có lý do gì phải đi tạo cp, huống hồ đối phương lại là một người ngoài giới.

Nghĩ vậy, đạo diễn Vương liền để mọi người nghỉ trưa, sau đó gọi riêng Lạc Kỳ lại, định hỏi ý kiến. Ai ngờ Lạc Kỳ liền sảng khoái gật đầu đồng ý.

Đạo diễn Vương ngạc nhiên:

“Cái này… Tiểu Kỳ đã nghĩ kỹ chưa?”

Lạc Kỳ: “Nghĩ kỹ rồi mà, không phải anh đang tạo cp sẵn rồi sao?”

Đạo diễn Vương do dự: “Tiểu Kỳ không sợ người trong lòng cậu sẽ buồn sao? Anh nhớ bao năm nay cậu vẫn…”

Lạc Kỳ cong môi cười:

“Cố tiên sinh chính là người trong lòng em.”

Đạo diễn Vương nghe vậy thì hoảng hốt:

“Tiểu Kỳ, cậu đừng đùa với anh.”

Lạc Kỳ: “Em không hề đùa. Sao thế, anh thấy em không xứng với anh trai sao?”

Đạo diễn Vương: “Anh… anh… anh trai?

Lạc Kỳ: “Đúng vậy, anh ấy chính là đàn anh thời đại học của em.”

Lúc này, nhân viên đều đã nghỉ ngơi, xung quanh chẳng còn ai, nhưng đạo diễn Vương vẫn kéo Lạc Kỳ lại gần, hạ giọng nói:

“Tiểu Kỳ, cậu mới nổi chưa bao lâu, nghe anh một câu: Nếu muốn yêu đương thì cứ lặng lẽ dưới sân khấu mà yêu. Trong giới luôn có câu lộ sáng là chết, nếu cậu đem chuyện tình cảm lên sân khấu, lỡ fan không chấp nhận thì sao? Toàn bộ lưu lượng bị tiêu hao, sự nghiệp lao dốc thì làm thế nào? Hơn nữa, anh luôn để ý thấy cậu Cố từ đầu đến cuối gần như chưa từng cho cậu một ánh mắt. Cậu chắc chắn đây không phải chỉ là tình đơn phương chứ?”

Lạc Kỳ vốn cũng hơi lo lắng, nhưng nhớ lại hai chữ tối gặp mà Cố Lam viết trên bàn bằng nước lúc ăn cơm, trong lòng liền tràn đầy tự tin:

“Đương nhiên rồi, anh ấy chỉ là ngại ngùng thôi.”

Đạo diễn Vương bất giác bị nhét cho một miệng cơm chó, chỉ biết thầm than:

“Thế còn lưu lượng? Thế còn fan của cậu? Cậu không lo sao?

Lạc Kỳ hững hờ:

“Thì thử nước trước thôi mà.”

Đạo diễn Vương:

“Hóa ra ngay từ lúc nhận lời tham gia chương trình này cậu đã tính toán hết rồi?”

Lạc Kỳ:

“Thế nào, làm anh thấy tủi thân à? Cơm trưa nấu dở tệ, anh trai em chẳng ăn được mấy miếng đâu.”

Đạo diễn Vương nhớ lại cái bát đầy ắp thức ăn mà Lạc Kỳ liên tục gắp cho Cố Lam lúc trưa, suýt nữa bật cười. Ông định hỏi lại cho chắc là không phải tình đơn phương chứ, nhưng sau đó lại thôi, có hỏi cũng vô ích, chỉ tổ khiến người ta khó chịu. Tuy nhiên vẫn không nhịn được nhắc thêm:

“Fan đâu dễ kiểm soát như vậy. Trước đây cũng có một đỉnh lưu, chỉ vì fan gây rối mà lưu lượng tụt dốc, giờ thì gần như bị đóng băng sự nghiệp. Hôm nay thử nước thì thôi, nhưng tuyệt đối đừng tùy tiện công khai, phải thận trọng, thận trọng và thận trọng hơn nữa.”

Lạc Kỳ thản nhiên:

“Anh có biết không, anh trai là niềm tin duy nhất của cuộc đời em. Giờ em cũng chẳng thiếu tiền, cho dù vì anh ấy mà cắt đứt tiền đồ, rút khỏi giới giải trí, em vẫn có thể nuôi anh ấy cả đời.”

Đạo diễn Vương:

“Đúng là đồ điên. Anh chưa từng gặp nghệ sĩ nào đứng trên đỉnh lưu lượng mà lại nói chỉ muốn yêu đương. Bảo sao hôm nay cậu còn bỏ cả buổi thử vai nam chính phim của đạo diễn Trương, thì ra là để ở đây chờ. Nhưng cho dù cậu có thể từ bỏ tất cả, liệu cậu Cố có đồng ý không? Liệu cậu ấy có chịu để cậu vì cậu ấy mà đánh mất hết hào quang?”