Chương 3

Cần gì phải khổ vậy chứ?

Cố Lam: “Vậy sao nhất định phải là tôi?”

Tổng biên tập: “Bên kia chỉ đích danh cậu.”

Cố Lam kinh ngạc: “Không thể nào? Bên đó nói rõ là muốn tôi, Cố Lam?”

Tổng biên tập: “Cũng không hẳn, là trợ lý của Lạc Kỳ nói rằng cậu ấy là fan của Mộc Tây, chắc không biết Mộc Tây là bút danh của cậu thôi. Mảng giải trí của toà soạn chúng ta mấy năm nay cứ lẹt đẹt mãi, nếu không có gì mới chắc đến cuối năm cũng bị gỡ xuống thôi. Cậu giúp một tay đi, Cố tiên sinh.”

Cố Lam mềm lòng, cũng chẳng nghĩ ra lý do nào khác để từ chối.

Đường Duệ nghe xong thì thở dài bất lực, nắm lấy tay Cố Lam: “Đừng đi, Lam Lam. Đừng gặp lại cậu ta nữa.”

Cố Lam nhún vai: “Không từ chối được.”

Đường Duệ: “Vậy thì nghỉ việc đi.”

Cố Lam bật cười, cậu thật sự không hiểu nổi một người xúc động như Đường Duệ lại có thể trở thành một luật sư sắc bén, quyết đoán, chỉ trong vài năm đã leo lên chức đối tác trong văn phòng luật.

Cố Lam: “Tôi còn phải kiếm sống, đâu được như cậu muốn lỡ hẹn với khách là lỡ.”

Đường Duệ tức giận: “Tôi làm vậy là vì ai chứ?”

Cố Lam đầu hàng: “Lỗi của tôi, lỗi của tôi.”

Đường Duệ: “Nhưng mà này, nếu cậu thật sự thấy không vui thì nghỉ việc đi, tôi đầu tư cho cậu mở một tòa soạn báo, được không?”

Cố Lam nhướng mày: “Sao? Muốn bao nuôi tôi à?”

Đường Duệ bóp nhẹ cằm Cố Lam, ngắm nghía mấy giây: “Nếu tôi là alpha, chắc tôi đã cưới cậu ngay sau khi tốt nghiệp, nhốt cậu trong nhà, đâu có giống cái tên bạc tình kia, để một người trời sinh quyến rũ như cậu cô đơn suốt bao năm trời.”

Cố Lam không chịu nổi khi người khác gọi Lạc Kỳ là tên bạc tình, cho dù người đó là Đường Duệ, người mà cậu tin tưởng nhất, cho dù chính cậu suốt bao năm qua cũng dùng ba từ đó để gọi hắn, nhưng người khác thì không được.

Cố Lam: “Thôi đi, tôi chỉ là người làm công, biết gõ bàn phím, ngoài ra chẳng biết gì cả.”

Đường Duệ: “Vậy cậu tính sao?”



Cố Lam đã dành cả đêm để chuẩn bị đề cương, xưa nay cậu chưa từng cần ai hỗ trợ trong các buổi phỏng vấn, nhất là khi đối tượng lại là người đó. Suốt nửa năm qua, từng động thái, từng tin đồn xoay quanh người ấy, Cố Lam đều nắm rõ từng chi tiết.

Sáng sớm, Cố Lam bắt đầu chọn đồ, một bộ vest xanh nhạt cùng cà vạt đồng màu.

Cố Lam lấy hai miếng dán pheromone mùi cam dán lên sau gáy, cố gắng che giấu mùi hoa hồng dịu dàng đang lan tỏa quanh người. Mọi thứ chuẩn bị xong, cậu theo thói quen ép mình mỉm cười trước gương, rồi mới đội mũ, đeo khẩu trang ra khỏi nhà.