Ngay từ lúc Lạc Kỳ lần đầu sa sầm mặt, Cố Lam đã nhận ra, nhưng cậu cũng thấy Lạc Kỳ sẽ không dám làm loạn trước mặt bao người, nên cuối cùng cũng thở phào.
Chia nhóm theo kiểu bốc thăm, ba người bốc tên ba người còn lại, ai bốc trúng ai thì vào cùng đội, không có kỹ xảo gì nhiều, nhưng chẳng hiểu Lạc Kỳ và đạo diễn giở trò gì, nhất quyết bắt cậu bốc đầu tiên, và như ý nguyện rút trúng tên Cố Lam. Sau đó là Nghiêm Tuyết với Tào Nghiêm Phương thành một nhóm, còn Kỷ Bân với Giang Bác thành một nhóm.
Cố Lam cũng thở phào một hơi. Dù sao cậu với mọi người không quen thân, nếu lập nhóm thì cũng chẳng có lợi thế gì, chắc chỉ có phần đội bét. Cả đời Cố Lam vốn đã quen tính hiếu thắng, dù lần này chỉ là tham gia góp vui, cậu cũng không muốn mang cái danh đứng cuối cùng trở về.
Đạo diễn Vương nói:
“Hôm nay trò chơi buổi sáng rất đơn giản, mọi người chỉ cần ra vườn rau nhổ cà rốt. Nhổ được bao nhiêu cà rốt thì đổi được bấy nhiêu đồng vàng*.”
---
(*Đồng vàng ở đây chính là tiền tệ trong game, do chương trình thiết kế riêng. Khách mời cầm đồng vàng này ra chợ mua bất cứ thứ gì, sau đó tổ chương trình sẽ thay họ thanh toán với người dân, tuyệt đối không lấy không của bà con một xu một cắc).
---
“Nhổ đủ 10 củ cà rốt thì thưởng thêm 1 đồng, 20 củ thưởng thêm 2 đồng, cứ thế mà tính. Bây giờ là 10 giờ sáng, cho mọi người 2 tiếng, đến 12 giờ thì kết thúc, thống kê số lượng.”
“Còn bữa trưa thì chia thành thượng, trung, hạ, cũng dựa theo thành tích mà phân.”
“Rồi, bắt đầu thôi!”
Lạc Kỳ lập tức giành lấy một cái giỏ to nhất, kéo Cố Lam chạy thẳng về phía vườn rau.
Cố Lam vốn chẳng mấy hứng thú với vận động, thường ngày cậu sống khá khép kín, uống trà, đọc sách, lâu lâu ra quán bar ngồi một lát, cậu cảm giác đời mình đã sớm bước vào giai đoạn cao niên. Cà phê thì phải uống đen, bánh ngọt cũng không đường, cứ phẳng lặng như thế.
Ngược lại, Lạc Kỳ là một Alpha khỏe mạnh, trẻ trung, tràn đầy sức sống. Là nghệ sĩ thì giữ dáng là điều bắt buộc. Hắn cầm ngay một cái xẻng to ở cổng vườn, lao vào đất mà xới. Cố Lam nhìn đống dụng cụ chất bên cạnh, tiện tay nhặt một cái xẻng nhỏ, lững thững đi theo.
Những người khác cũng lần lượt tới nơi.
Lạc Kỳ dùng xẻng to mà chẳng có kỹ thuật, đất chẳng xới được, cà rốt thì còn dễ bị gãy. Hắn bực mình vứt luôn xẻng sang một bên, dùng tay không mà nhổ.
Hắn vốn cũng không định để Cố Lam phải làm gì, tự mình dưới nắng thoải mái đổ mồ hôi. Cố Lam nheo mắt nhìn giọt mồ hôi từ cơ bắp rắn chắc trên tay Lạc Kỳ trượt xuống đất, trong lòng thoáng hoa mắt, Kỳ Kỳ thật sự đẹp trai quá!
Rồi cậu chợt nhớ đến câu Đường Duệ nói hôm ở quán bar: Cố Lam, cậu có thể tranh giành một chút được không?
Đúng thế, mình phải tranh giành. Dù sao người ta chỉ muốn mình cúi đầu, trở thành tình nhân lén lút thôi. Nhưng đó là điều mà người mang hào quang như Lạc Kỳ không thể lựa chọn, cũng càng không phải là điều Cố Lam có thể chấp nhận. Điều duy nhất cậu có thể chọn chính là giữ khoảng cách.
Thế nhưng lúc này, cậu không thể không giúp một tay. Dù sao hai người là một đội, cậu cũng không muốn thua. Cố Lam ngồi xổm xuống, dùng xẻng nhỏ xới đất quanh mấy gốc cà rốt.
Lạc Kỳ thoáng liếc qua, nghĩ bụng anh ấy làm được gì chứ, cứ coi như anh đang chơi vậy. Vì đang mở mic nên hắn không tiện nói linh tinh, chỉ im lặng tiếp tục. Hắn dù khỏe mạnh nhưng toàn dùng sức bừa bãi. Uống xong chai nước, ném qua một bên, lại cúi xuống nhổ cà rốt lia lịa.
Trong khi đó, xẻng nhỏ trong tay Cố Lam phát huy tác dụng, chẳng mấy chốc đã xới được cả một khoảng, tầm 20 củ.
Cố Lam gọi: “Này.”
Lạc Kỳ lập tức “Vâng?” một tiếng, chạy lại: “Sao thế anh?”
Cố Lam chỉ vào mảnh đất sau lưng mình: “Qua đây nhổ chỗ này đi.”
Lạc Kỳ chẳng suy nghĩ nhiều, đáp bừa: “Được.” Rồi đổi chỗ ngay.
Thế là hơn 20 củ cà rốt được nhổ xong chỉ trong mấy phút.
Lạc Kỳ ngạc nhiên: “Anh Cố, anh làm cách nào vậy, sao chỗ này dễ nhổ thế?”
Cố Lam giơ cái xẻng nhỏ lên lắc lắc: “Tôi xới đất sẵn rồi.”
Lạc Kỳ: “Ơ, lúc nãy em cũng xới mà, sao chẳng được?”
Cố Lam bật cười: “Cái của cậu to quá, không tiện.”
Lạc Kỳ ngây ngô cười, rồi ghé sát vào tai cậu, dù đang bật mic nhưng vẫn nhỏ giọng thầm thì: “Vẫn là Cố tiên sinh có cách.”
Cố Lam cứng người. Em ấy muốn làm gì vậy? Đang quay hình, bao nhiêu máy quay chĩa vào đây cơ mà… Quả nhiên không thể cho thằng nhóc này sắc mặt tốt được.
Bộ não vốn lanh lợi của Cố Lam, hễ gặp Lạc Kỳ thì lại tắc nghẽn. Cậu đang lúng túng chưa biết đối phó ra sao thì Lạc Kỳ đã rút người về, tiện tay cướp luôn cái xẻng nhỏ.
Hắn mỉm cười, khóe môi cong cong: “Phần còn lại để em lo, anh chỉ cần nhìn thôi.”
Trái tim đang đập thình thịch của Cố Lam cuối cùng cũng ổn định trở lại. Trêu ghẹo ngay trước bao người thế này quả là kí©h thí©ɧ, đến nỗi cậu… bắt đầu thấy hơi nghiện.