Chương 26: Quyết Tâm Ở Bên Vợ

Cơ hội ngàn vàng như thế, công ty sao có thể để Lạc Kỳ bỏ lỡ. Dĩ nhiên là phải hủy lịch quay show hôm nay để đi thử vai cho đạo diễn Trương. Đừng nói chỉ là một show nhỏ, dù có phải bỏ mất vài hợp đồng quảng cáo thì cơ hội này vẫn đáng giá.

Từ trước đến nay, Lạc Kỳ luôn nghiêm túc với công việc, hầu như chưa từng chống đối công ty. Ban đầu hắn cũng đồng ý với sắp xếp của công ty, chỉ tối qua mới đến tìm Cố Lam. Hắn không muốn Cố Lam cả ngày ở ngoài, bị người khác ăn sạch.

Bàn bạc xong với Cố Lam, hắn cũng thấy tiếc, nhưng lại nghe được câu: “Tôi không phải món đồ chơi của cậu.”

Lạc Kỳ nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát gọi cho chị Chu báo quyết định của mình. Hai người cãi vã không vui vẻ gì, nhưng cũng chẳng thay đổi được quyết tâm của hắn: Ở bên vợ!

Lạc Kỳ thầm nghĩ: Giờ thì chưa phải, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ như vậy.

Cố Lam tối qua quá đau buồn, vốn định hôm nay rời đi, lên máy bay ngủ một giấc. Không ngờ lại phải ở lại quay với tinh thần tệ hại nhất. Cậu không muốn ở lại, nhưng cũng chẳng thể đi.

Dù giữa cậu và Lạc Kỳ không thoải mái, cậu vẫn không muốn ảnh hưởng sự nghiệp của hắn. Nhìn dáng vẻ đạo diễn Vương nhất định sẽ tìm mọi cách giữ mình ở lại, mà đã đến rồi thì cậu cũng không muốn mang tiếng kẻ đào ngũ.

Khi Cố Lam quay lại sảnh, mọi người đã có mặt đông đủ. Lạc Kỳ không biết từ đâu mua cả bàn cà phê mời cả đoàn. Thấy Cố Lam xuống, hắn định mang cà phê tới, ai ngờ có người nhanh tay cướp công, sắc mặt liền tối sầm

Tào Nghiêm Phương đứng gần nhất, lập tức đưa cho Cố Lam một ly cà phê: “Chào buổi sáng cậu Cố, hôm nay có muốn vào chung đội với tôi không?”

Cố Lam liếc nhìn nhãn dán trên ly, rồi trả lại: “Xin lỗi anh Tào, tôi chỉ uống cà phê đen.”

Tào Nghiêm Phương nhìn ly trên tay: “Ồ, cái này là latte, tôi cũng không hỏi trước. Để tôi đi lấy cho cậu một ly đen…”

Chưa kịp nói xong thì thấy Lạc Kỳ đã mang tới hai ly cà phê đen chuẩn bị sẵn, đưa cho Cố Lam. Bình thường Cố Lam rất ít khi thiếu ngủ, hiếm khi thức trắng để viết bản thảo. Lúc này cậu buồn ngủ đến mức mắt không mở nổi, cầm một ly uống ừng ực hết sạch, định lấy thêm ly thứ hai thì bị Lạc Kỳ giữ lại.

Lạc Kỳ: “Cà phê không được uống kiểu đó, anh còn chưa ăn gì mà.”

Cố Lam: “Để lát nữa thì nó nguội mất.”

Lạc Kỳ xoay người lấy từ túi giấy phía sau ra một chiếc bình giữ nhiệt, lắc lắc: “Mới mua, rửa sạch rồi, anh ngửi thử đi.”

Cố Lam vốn không muốn ngửi, nhưng ngại bao người đang nhìn, đành đưa tay định lấy, ai ngờ lại bị cướp mất.

Giang Bác cười hì hì cầm bình lên, nhìn họa tiết hoạt hình trên đó: “Lạc soái, anh mua đồ kiểu gì thế, đưa cho anh Cố cái ly sến súa thế này. Hay tặng cho em đi, em lại thích mấy thứ này.”

Mặt Lạc Kỳ lại đen kịt. Hắn lập tức vòng tay kẹp cổ Giang Bác, dễ dàng áp chế, nửa đùa nửa thật: “Tiểu Bác, mới tới mà đã dám trêu chọc tiền bối, ai cho cậu lá gan vậy hả?”

Giang Bác vội đầu hàng: “Không dám nữa, không dám nữa, Lạc soái tha mạng.”

Lạc Kỳ: “Đưa đây!”

Giang Bác vội vàng trả bình lại. Lạc Kỳ hớn hở giành về, định khoe với Cố Lam, nhưng quay sang thì thấy Cố Lam đã lấy bình nước của chính mình, còn Kỷ Bân đang giúp cậu rót cà phê vào.

Lạc Kỳ: “!!!”

Đối diện tiền bối, Lạc Kỳ chẳng còn cách nào, hơn nữa cũng chẳng quen thân để gây sự, đành nuốt giận. Nhưng trong lòng thầm nghĩ: Sau này không thể để anh ra ngoài nữa. Về nhà nhất định phải làm một cái l*иg, nhốt anh như chim cút vàng trong đó, mỗi ngày chỉ mình em được nhìn thấy.

Quả nhiên, sau đó Lạc Kỳ thật sự đặt làm một chiếc l*иg chim nhỏ bằng vàng ròng, vừa khít lòng bàn tay, gửi cho Cố Lam. Cố Lam mở gói hàng, thấy tấm thiệp bên trong thì suýt tức hộc máu, đấm mạnh xuống bàn, dọa hai đồng nghiệp ngồi cạnh giật mình. Họ chưa từng thấy Cố tiên sinh - một người nho nhã ôn hòa - nổi giận đến vậy.

Thật quá đáng, còn có nhân quyền nữa không đây.

Đương nhiên đó là chuyện sau này. Lúc này buổi ghi hình sắp bắt đầu, đạo diễn tập hợp mọi người để chia nhóm.