Chương 25

Đạo diễn Vương vốn quen thân với Lạc Kỳ, tất nhiên sẵn lòng giúp:“Cậu Cố, cậu cũng nghe thấy rồi đấy, Lạc Kỳ bận rộn thế nào, hôm nay suýt không đến được, hủy mấy lịch trình mới qua đây, nghe đâu còn lỗ kha khá.”

Cố Lam nghe vậy lại thấy chẳng hiểu lắm. Theo cậu biết, lịch trình của nghệ sĩ đều được sắp xếp trước cả mấy tháng, có lẽ Lạc Kỳ chỉ đang cố tìm lý do để giữ mình lại, miễn cưỡng cho mình chút mặt mũi, vì dù sao cũng chính hắn tiến cử.

Nhưng tối qua cả hai đã thỏa thuận xong, cậu đã hứa sẽ đi thì nhất định phải giữ lời. Trong lòng Cố Lam vẫn nghĩ đó mới là ý định thật sự của Lạc Kỳ.

Thấy Cố Lam kiên quyết, đạo diễn Vương bèn thêm mắm dặm muối:

“Cậu Cố à, chắc cậu không hiểu, có nhiều hợp đồng cực kỳ bất công với nghệ sĩ, trong đó toàn điều khoản ép buộc. Lịch đυ.ng nhau bất ngờ là chuyện thường. Tôi quen Lạc Kỳ nên không bao giờ lấy cái đó để làm khó, nhưng mà…”

Chưa kịp nói hết, Lạc Kỳ đã ngắt lời:

“Đạo diễn, để tôi đưa anh Cố về trước rồi khuyên nhủ thêm. Biết đâu anh ấy đổi ý.”

“Được, tôi chờ tin tốt từ hai người.” Đạo diễn gật đầu.

Lạc Kỳ nhanh nhẹn xách vali, bước nhanh về phía trước, buộc Cố Lam phải đi theo. Trở lại phòng, vì trời còn sớm nên camera chưa bật.

Khóa cửa lại, Lạc Kỳ lập tức ôm chặt lấy Cố Lam:

“Anh… xin lỗi. Hôm qua do em uống rượu, không kiềm được nên làm anh giận. Anh đừng đi có được không?”

Cố Lam bị siết chặt, không động đậy, chỉ khẽ hỏi:

“Cậu… đền tiền à? Đền bao nhiêu? Nhiều lắm không?”

Nghe vậy, người Lạc Kỳ khẽ run. Hắn không ngờ Cố Lam chẳng trách móc việc mình trở mặt, cũng chẳng chống cự vòng tay ôm này, mà câu đầu tiên lại là hỏi mình phải bồi thường bao nhiêu.

“Nhiều vậy… anh muốn trả thay em sao?” Lạc Kỳ cười gượng.

“Tiền tôi không nhiều…” Cố Lam nói nghiêm túc: “Mấy năm nay vẫn lo trả nợ mua nhà, lần này chỉ có chút thù lao làm khách mời, nếu cần thì cậu cứ cầm trước. Nếu thật sự không đủ, căn nhà của tôi có thể bán đi, chỉ là cần ít thời gian. Còn nếu gấp quá, Đường Duệ có tiền, tôi có thể mượn cậu ấy. Cậu ấy vốn cũng ít tiêu.

Lạc Kỳ vội vàng buông Cố Lam ra, không muốn nghe thêm nữa. Người này tốt đến mức khiến hắn thấy xấu hổ chẳng còn mặt mũi nào. Hắn cúi xuống khẽ chạm môi vào khóe miệng Cố Lam, chặn lời cậu lại, nhưng sợ bị đánh nên lập tức rời đi ngay. Sau đó lại cố bày ra vẻ bất cần đời:

“Anh ngốc quá. Cái tên Vương béo kia lừa anh thôi. Em đâu có phải đền tiền. Dù có thật thì cũng là công ty trả, vì chính họ sắp lịch, ép em ký hợp đồng. Ai dám bắt em bồi thường, chẳng lẽ họ không cần hợp đồng quảng cáo của em nữa?”

Cố Lam: “Nhưng mà đạo diễn Vương nói…”

Lạc Kỳ: “Đạo diễn với em là bạn thân chí cốt, em nhờ ông ấy giúp thì tất nhiên ông ấy phải nói em càng thảm càng có hiệu quả chứ.”

Cố Lam khẽ trách: “Cậu bị thần kinh à, dọa tôi vui lắm đúng không!”

Thấy Cố Lam cuối cùng cũng tin, Lạc Kỳ thở phào nhẹ nhõm, ôm cậu vào lòng làm nũng: “Xin lỗi, xin lỗi, anh đừng đi mà. Em thật sự đói rồi, hôm qua bận quay phim cả ngày chưa ăn gì, chỉ chờ được ăn sườn kho và súp lơ xào của anh.”

Thôi xong, món ăn còn đặt sẵn rồi.

Cố Lam đành nói thẳng: “Tôi không khỏe lắm, đêm qua không ngủ, hôm nay chắc chắn không thể quay được đâu.”

Lạc Kỳ nghe cậu nói câu ấy mà cảm động đến nát lòng, liều lĩnh làm nũng tiếp: “Em mua cà phê cho anh.”

Thôi thì con mình phải tự mình chiều, không lẽ lại để hắn khó xử trước mặt bao người.

Cố Lam: “Phải mua hai cốc.”

Lạc Kỳ: “Được!”

Nhìn một ngôi sao thần tượng lưu lượng top đầu như Lạc Kỳ, giờ lại như một con sói con hớn hở chạy đi mua cà phê cho mình, Cố Lam bỗng không biết nên đối diện bằng tâm trạng thế nào.

Thực ra Lạc Kỳ không hề mất tiền bồi thường, nhưng cũng chẳng khác gì mất tiền. Hôm nay đạo diễn nổi tiếng họ Trương đang tuyển nam chính cho bộ phim mới. Ban đầu không có tên Lạc Kỳ, nhưng nghe nói đạo diễn Trương đã xem qua nhiều diễn viên nam mà không vừa ý ai, sau đó vô tình thấy một tấm ảnh của Lạc Kỳ trên tạp chí, lập tức ném cành ô liu mời hắn đến thử vai.