Cố Lam chẳng buồn hỏi Lạc Kỳ tại sao lại bắt mình rời đi, bởi người đó vừa rồi đã nói rõ, không chịu nổi việc cậu tiếp xúc với người khác, dù chỉ là những giao tiếp bình thường hắn cũng có thể phát điên. Như thế này, lẽ ra sáng mai mới tới, lại lén lút chạy sang từ tối, chẳng cần nghĩ cũng biết kiểu hành động bất chấp này sẽ ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp của hắn.
Cố Lam từng nghĩ, sau này hai người có còn gặp lại không, có còn khả năng nào nữa không. Nhưng từ nửa năm trước, khi biết được tình trạng của Lạc Kỳ, cậu đã hoàn toàn buông bỏ.
Bề ngoài Cố Lam lúc nào cũng ôn hòa lễ độ với mọi người, trông như chẳng màng đến điều gì, tâm hồn phẳng lặng như giếng cổ. Quả thực cũng là như vậy, nhưng cậu hiểu rõ bản thân, sự chiếm hữu cậu dành cho Lạc Kỳ không hề thua kém thứ tình cảm cố chấp mà hắn dành cho mình.
Chỉ là cậu sẽ không giận mà chỉ biết nhẫn nhịn. Cậu ghét loại cảm giác này.
Hơn nữa, chưa cần nói đến chuyện hai người có thật sự quay lại được như xưa hay không, chỉ cần nhìn việc buổi chiều nay Lạc Kỳ cố tình tránh né, còn tối đến lại chẳng hề kiêng kỵ mà nổi điên, Cố Lam liền hiểu rằng có lẽ Lạc Kỳ chỉ muốn tránh ánh mắt công chúng, để cùng mình khơi lại một đoạn tình cảm lén lút, hoặc đơn giản chỉ xem mình như món đồ chơi của hắn. Nhưng cho dù là thế thì người đó cũng tuyệt đối không cho phép món đồ chơi ấy rời khỏi lòng bàn tay của mình.
Lần này Lạc Kỳ đến chính là để nói với Cố Lam rằng đừng bao giờ chống lại ý muốn của hắn. Nếu dám, hắn có cả trăm cách khiến Cố Lam đau khổ. Muốn thì cho đến, không thì buộc phải đi. Có thể vung tiền mua trọn cả khoang hạng nhất, cũng có thể đè cậu xuống giường mà tàn nhẫn hành hạ.
Mây trắng đổi thay, năm năm xa cách, con người ai rồi cũng sẽ khác đi, Cố Lam tự nhủ với bản thân như vậy. Có lẽ Lạc Kỳ thật sự đã thay đổi, chàng trai Kỳ Kỳ ngày nào của cậu sẽ chẳng bao giờ quay về nữa.
Thật ra trong lòng Cố Lam rất ấm ức. Với năng lực của mình, muốn đổi sang một toà soạn khác, lấy một bút danh khác để bắt đầu lại cũng chẳng khó khăn gì. Cậu nhận lời lần này là vì Lạc Kỳ, dù sao cũng chính là hắn đích thân mời đến. Cậu không muốn Lạc Kỳ mất mặt trước tổng biên và đạo diễn, cũng càng không muốn mọi chuyện cứng nhắc đến mức ngay cả chút ký ức đẹp đẽ khi xưa cũng bị hủy hoại.
Cậu đồng ý rời đi, thực chất cũng là vì hắn. Bởi chỉ cần ngày mai, nếu có ai đó lỡ tỏ ra quá thân thiết với mình, Lạc Kỳ chắc chắn sẽ lại sinh sự, gây chuyện, và khi ấy hình tượng mà hắn dày công xây dựng sẽ hoàn toàn sụp đổ, mọi nỗ lực nhiều năm cũng đổ xuống sông xuống biển. Trợ lý của Lạc Kỳ từng nói, hắn là người từng bước từng bước bò lên từ tận đáy xã hội mới có được vị trí hôm nay, vì vậy cho dù Lạc Kỳ còn tình cảm với mình hay không, Cố Lam cũng không muốn nhìn thấy chuyện đó xảy ra.
Cậu chỉ hy vọng người mình yêu cả đời này bình an vui vẻ, vạn sự thuận lợi.
Có lẽ ngay từ khi Lạc Kỳ chọn con đường này, hắn đã không còn thuộc về mình nữa. Giờ hắn thuộc về người hâm mộ, thuộc về nghệ thuật, thuộc về công chúng, chỉ là không còn thuộc về Cố Lam. Vậy nên năm đó, hắn mới có thể quay lưng bước đi, không thốt ra nổi một lời từ biệt.
Đối diện tình cảnh hiện giờ, Cố Lam thật sự thấy bất lực. Dù từ sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng rốt cuộc vẫn trằn trọc suốt một đêm không ngủ.
Trời vừa hửng sáng, cậu đã dậy. Lặng lẽ thu dọn hành lý, còn cẩn thận để lại chỗ gia vị đã mang theo, khỏi phải đem về. Người ta rước mình đến rình rang thế nào, giờ lại thản nhiên muốn tiễn đi thì tiễn. Cố Lam khẽ cắn môi thật mạnh, chỉ có cơn đau mới giữ cậu tỉnh táo. Cậu ngồi trong căn phòng nhập nhoạng sáng tối, lắng nghe tiếng nhân viên lần lượt thức dậy. Cuối cùng cậu đứng lên, kéo cửa ra, đi tìm đạo diễn.
Nghe nói đạo diễn ở đại sảnh, cậu liền kéo vali đi thẳng đến đó. Ai ngờ lại bắt gặp Lạc Kỳ đang đứng trò chuyện với đạo diễn. Chắc chắn là đang bàn việc mình rời đi.
Hôm nay Lạc Kỳ có lịch ghi hình, rõ ràng đã ăn vận chỉnh tề, bộ đồ thể thao đơn giản khoác lên lại toát ra phong thái vừa gọn gàng vừa hợp thời, càng làm nổi bật vóc dáng rắn rỏi. Dưới nắng sớm, cả người hắn sáng rực, vừa anh tuấn phong độ vừa tràn đầy sức sống.
Cố Lam tiến lại gần. Đạo diễn Vương thấy cậu kéo hành lý chuẩn bị đi thì chẳng hề ngạc nhiên.
Đạo diễn Vương cười ha hả:
“Cậu Cố tính rút lui sao?”
“Vâng.” Cố Lam gật đầu.
Đạo diễn quay sang Lạc Kỳ cười đắc ý:
“Lạc Kỳ à, cậu nói trúng phóc rồi đó, cậu Cố quả nhiên muốn bỏ của chạy lấy người.”
“Đúng không, đạo diễn Vương?” Lạc Kỳ hùa theo, lại còn cười tươi. “Nhưng đạo diễn phải giúp tôi giữ anh ấy lại nhé. Tôi là fan cứng của anh đấy, khó khăn lắm mới có dịp được học hỏi cùng anh ấy.”
Cố Lam: “???”