Cố Lam nghe xong thì da đầu tê dại từng trận, vừa nghĩ muốn tiếp tục tránh xa người này đã bị hắn giữ chặt trên giường: “Cậu dám!”
Lạc Kỳ: “Em không dám.”
Nói xong, Lạc Kỳ liền túm lấy một bàn tay của Cố Lam, bẻ ra sau lưng, kéo xuống đặt vào trong lòng bàn tay mình: “Cho anh chơi.”
Dù cách một lớp quần áo, Cố Lam cũng có thể cảm nhận được sự phấn khích dâng trào trong người Lạc Kỳ, cậu hoàn toàn nổi giận, hạ giọng quát: “Lạc Kỳ, cậu còn biết xấu hổ không?”
Không biết dây thần kinh nào bị chập, Lạc Kỳ bỗng phát cuồng, hắn bóp chặt sau gáy, cưỡng ép xoay mặt Cố Lam lại để hôn mình.
Cố Lam hoảng loạn nhưng vẫn nghiến chặt hàm răng. Lạc Kỳ chẳng thèm nghĩ nhiều liền đè lên, một tay chống khuỷu tay xuống giường, tay kia bóp nhẹ hai bên má trắng mịn của Cố Lam, ép anh mở miệng. Lạc Kỳ liền thừa cơ tiến vào, nhắm mắt tận hưởng nụ hôn khao khát đã lâu, nhưng ngay giây sau liền cảm thấy mùi máu tanh lan trong khoang miệng.
Lạc Kỳ bịt miệng dừng lại: “Anh còn dám cắn, không sợ kí©h thí©ɧ kỳ phát tình sao?”
Cố Lam: “Đã qua rồi, tôi nửa năm mới… Sao cậu biết?”
Cố Lam với người này hoàn toàn không có phòng bị, gần như bản năng mà hỏi gì đáp nấy, nhưng trong lòng cũng mơ hồ nhận ra điểm khả nghi.
Lạc Kỳ: “Em đoán.”
Cố Lam nhận ra Lạc Kỳ đã bình tĩnh lại, liền lạnh giọng hỏi: “Vừa rồi cậu phát điên cái gì vậy?”
Lạc Kỳ cũng không né tránh, nhếch môi cười: “Hì hì, trừng phạt anh.”
Cố Lam giận run: “Dựa vào cái gì?”
Cuối cùng Lạc Kỳ chống một tay, tốt bụng giúp Cố Lam tháo chiếc bịt mắt xuống, dưới ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn thẳng vào cậu.
Cố Lam bất ngờ được nhìn thấy ánh sáng, có chút sợ chói, chỉ dám nheo mắt, nhưng cũng thấy được ánh mắt ngùn ngụt chiếm hữu của Lạc Kỳ đang khóa chặt lấy mình.
Thân hình Cố Lam so với Lạc Kỳ hơi mảnh khảnh hơn, nếu muốn vùng thoát khỏi khống chế của hắn thì cũng không phải không làm được. Nhưng cậu hiểu rõ tình cảnh bây giờ, nhà trọ đơn sơ, đừng nói động thủ, chỉ cần lớn tiếng một chút thì phòng bên cạnh cũng nghe thấy hết.
Cố Lam nào dại mà lúc này lại liều mạng với một alpha tràn trề sức lực, trừ phi cậu muốn sáng mai tên mình leo thẳng lên hotsearch.
Suy nghĩ nhanh nhạy như Cố Lam, thậm chí còn nghĩ sẵn cả tiêu đề bài báo, nhớ lại những câu chữ kiểu sói hổ ấy, cậu lập tức mất hết khí thế.
Cố Lam hạ giọng: “Cậu còn chưa nói, tại sao lại muốn trừng phạt tôi?”
Lạc Kỳ khi không phát điên thì quả thật rất ngoan, hắn vô cùng tự nhiên mà đè cậu xuống, còn đưa tay vén tóc mái trước trán Cố Lam, chẳng mấy chốc đã xốc mái tóc cậu thành một ổ gà.
Việc gì cũng có nguyên do, Cố Lam biết đợi Lạc Kỳ chơi chán rồi, hắn nhất định sẽ cho cậu một lời giải thích. Quả nhiên, sau khi Lạc Kỳ chỉnh sửa xong tóc cậu, hắn mới chịu dừng lại. Nhìn thấy ánh mắt Cố Lam đang trừng mình, Lạc Kỳ bất giác hơi chột dạ.
Lạc Kỳ: “Bởi vì anh không ngoan.”
Cố Lam: “Cậu bớt nói bậy đi, tôi không ngoan chỗ nào?”
Lạc Kỳ: “Chiều nay anh sau lưng em lại vui vẻ trò chuyện với mấy alpha, beta vừa mới quen, còn để họ kéo tay anh. Anh đúng là đứng núi này trông núi nọ, thay lòng đổi dạ, ong bướm vờn quanh, nước chảy hoa trôi, anh còn…”
Lạc Kỳ còn chưa nói xong, đã thấy trong đôi mắt đen láy của Cố Lam ngập tràn làn nước dày đặc, cậu lập tức câm như hến, chẳng nói thêm câu nào.
Lạc Kỳ hiểu Cố Lam, chỉ cần cậu còn chịu nói chuyện thì nghĩa là chưa thật sự giận. Nếu rơi nước mắt, thì tức là có hơi giận. Nhưng một khi cậu im lặng từ chối giao tiếp, thì tình hình tuyệt đối không ổn.
Lạc Kỳ: “Vừa rồi em chỉ đùa thôi, anh không phải loại người đó.”
Cố Lam: “…”
Lạc Kỳ ngoan ngoãn từ trên người Cố Lam xuống, hắn ngồi ở mép giường muốn nói lời xin lỗi, nhưng hai chữ xin lỗi lại nghẹn nơi cổ họng, thế nào cũng không thốt ra được.
Hắn thấy rõ vẻ mặt chán ghét của Cố Lam.
Lạc Kỳ: “Tối nay em qua đây thật ra là có chuyện muốn bàn với anh.”
Cố Lam: “Giữa chúng ta chẳng có gì để nói, cậu đi đi.”
Lạc Kỳ: “Nếu anh đồng ý, em lập tức đi ngay.”
Cố Lam: “Nói.”
Lạc Kỳ: “Anh bỏ buổi quay ngày mai, về trước đi được không?”
Cố Lam lập tức nổi giận: “Không phải cậu nhất quyết bắt tôi tới sao, ngày mai quay rồi, giờ tôi biết nói với đạo diễn thế nào?”
Lạc Kỳ cố ý bày ra bộ dạng bất cần đời: “Anh muốn nói gì thì nói.”
Cố Lam quay đầu nhắm mắt: “Được, tôi đồng ý, cậu đi đi.”
Lạc Kỳ không ngờ Cố Lam lại đồng ý dứt khoát như vậy: “Anh không hỏi em tại sao à?”
Cố Lam: “Không cần, một khi đã đồng ý thì ngày mai tôi nhất định sẽ rời đi, bây giờ mời cậu ra ngoài.”
Lạc Kỳ ủ rũ bước xuống giường, hắn biết Cố Lam là kiểu quân tử nói lời như đinh đóng cột. Hắn xoay người đi về phía cửa, định mở cửa rời đi, thì nghe thấy sau lưng, từ trên giường truyền đến giọng nói của Cố Lam không mang chút cảm xúc nào: “Tôi không phải món đồ chơi của cậu.”
Lạc Kỳ không đáp, chỉ lặng lẽ đẩy cửa đi ra.
Em chưa bao giờ coi anh là món đồ chơi, chỉ là em không chịu nổi việc người khác thích anh mà thôi.