Cố Lam không ngờ mọi người lại nhiệt tình như vậy, đối xử với một người ngoài giới như cậu mà chẳng hề có chút xa cách. Thế nhưng đối diện với câu hỏi vừa rồi, cậu vẫn không tránh khỏi lúng túng.
Lúc này, Nghiêm Tuyết đứng ra giải vây:
“Các cậu đừng quấn lấy cậu Cố làm cậu ấy khó xử nữa. Còn nữa, mau thu lại mùi tin tức tố đi, đừng để cậu Cố nghĩ rằng giới giải trí chúng ta toàn một lũ thú tính.”
Cố Lam cuối cùng cũng được thở phào một chút, liếc sang Nghiêm Tuyết với ánh mắt cảm kích. Nghiêm Tuyết khẽ gật đầu với cậu:
“Cậu Cố, đừng để trong lòng. Họ trong giới đều rất bận, hiếm khi tiếp xúc với người ngoài như cậu, một nhân tài ưu tú, nên mới nhất thời quá phấn khích, quên mất phép tắc. Cậu Cố viết nhiều bài như thế, chắc bình thường cũng rất thích đọc sách nhỉ?”
Cố Lam không ngờ Nghiêm Tuyết lại dễ gần đến vậy, bèn mỉm cười ôn hòa:
“Có thời gian thì tôi có đọc, học hỏi là chuyện không bao giờ có điểm dừng mà.”
Nghiêm Tuyết: “Bình thường cậu Cố thích đọc sách gì?”
Cố Lam: “Hôm qua dọn phòng, tôi vừa lôi ra được một quyển Lôi Vũ.”
Nghe vậy, Nghiêm Tuyết lập tức thẳng lưng, ngâm ngay một câu thoại trong Lôi Vũ:
“Em đã đem tình yêu, thân xác, linh hồn, toàn bộ của em trao cho anh! Thế mà anh lại bỏ rơi em!”
Cố Lam thuận miệng nối tiếp:
“Chúng ta lẽ ra nên cùng nhau bước đi để tìm ánh sáng, vậy mà anh lại bỏ em trong bóng tối!”
Nghiêm Tuyết nghe xong thì nước mắt lưng tròng, suýt khóc:
“Hồi còn trẻ tôi từng đóng vai Phồn Y.”
Cố Lam: “Nhân vật đó rất khó diễn. Nhưng hình như tôi chưa thấy phiên bản nào có chị.”
Nghiêm Tuyết thở dài: “Ôi, giờ thì không còn thấy được nữa rồi. Lúc đó tôi diễn kịch nói, lần nào diễn cũng khóc.”
Cứ thế, mọi người vừa trò chuyện vừa ăn cơm. Đây là bữa tối cuối cùng trước khi chương trình chính thức bắt đầu, bởi từ ngày mai họ phải tự lực cánh sinh. Vừa ăn vừa nói cười, đến khi đêm xuống, Cố Lam liền sớm trở về phòng nghỉ ngơi. Ngoại trừ Nghiêm Tuyết, mấy người kia đều là cú đêm, vì cậu rời đi sớm mà còn thấy hụt hẫng.
Nếu Lạc Kỳ biết rằng Cố Lam chỉ mới tới vài tiếng mà đã nhanh chóng thân quen với các nghệ sĩ khác, còn vô tình trở thành bảo bối tập thể, chắc chắn hắn sẽ hối hận đến mức nôn ra ba lít máu.
Với Cố Lam, đặt chân vào một môi trường hoàn toàn xa lạ, ban đầu cậu quả thật rất căng thẳng. Dù sao cậu cũng chỉ quen gõ bút viết chữ, rất ít khi phải giao tiếp xã hội. Không ngờ mọi người lại dễ gần đến thế, có lẽ vì cậu là người ngoài, chẳng hề có mâu thuẫn cạnh tranh với họ. Dù sao đi nữa, một khởi đầu tốt cũng khiến cậu thả lỏng hơn. Cả ngày trôi qua, cậu cũng đã mệt, tắm rửa xong liền nằm lên giường đeo mặt nạ ngủ, nhét tai nghe rồi rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Ngủ mơ màng, Cố Lam bỗng cảm nhận được bên tai có hơi thở nóng hổi. Tai nghe không biết đã bị lấy xuống từ lúc nào, sau đó một mùi bạc hà thanh mát chợt xộc vào mũi. Cả người cậu lập tức cứng đờ, cậu cảm thấy có một bàn tay đang đặt trên eo mình, dưới cổ còn gối lên một cánh tay! Không cần nghĩ cũng biết là ai. Cậu định kéo mặt nạ xuống để giành lại chút chủ động, nhưng đã nhanh chóng bị đối phương chế ngự.
Lạc Kỳ nhận ra Cố Lam đã tỉnh, liền bỏ dáng vẻ nhẹ nhàng ban đầu, siết chặt lấy anh:
“Anh, anh tỉnh rồi à?”
Cố Lam vùng vẫy kịch liệt nhưng không thoát được, cả người sắp phát điên:
“Có camera đấy!”
Lạc Kỳ: “Đừng lo, em tháo hết rồi.”
Cố Lam lúc này mới hơi an tâm, nhưng tư thế này quá mức khó xử. Cậu không nhìn thấy gì, lại ý thức rõ trên người mình chỉ mặc mỗi chiếc đồ ngủ mỏng manh.
Cố Lam: “Sao cậu vào được đây?”
Lạc Kỳ: “Nhà trọ này toàn cửa gỗ, chỉ cần một sợi dây thép chọc vài cái là mở thôi.”
Cố Lam nghẹn lời, suýt quên mất Lạc Kỳ từng là học sinh lưu manh chuyên gây sự đánh nhau ở trường:
“Ra ngoài ngay!”
Lạc Kỳ lại không nghe, tâm trí lơ lửng, đưa mũi vùi vào cổ cậu, hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn hương hoa hồng phảng phất trong tin tức tố của omega:
“Thơm quá!”
Cố Lam bị người ta giam chặt trong ngực, trước mắt chỉ toàn một màu đen kịt, chẳng khác nào con cá nằm trên thớt, mặc người xẻ thịt. Cậu thầm nghĩ, về nhà nhất định phải đem hết mấy cái mặt nạ ngủ còn lại đi đốt sạch, sau này tuyệt đối không dùng nữa.
Lạc Kỳ: “Anh, em đói.”
Cố Lam: “Đói thì đi ăn cơm, đến chỗ tôi làm gì.”
Lạc Kỳ: “Muốn… anh, cho đỡ thèm.”