Chương 2

Cậu móc từ túi quần ra một bao thuốc xanh nhăn nheo, rút ra một điếu, rồi hai điếu, đặt gần mũi hít nhẹ.

Hương bạc hà dịu mát, mùi hương đặc trưng của Lạc Kỳ.

Hương pheromone thuộc về Alpha ấy từng đưa cậu lên mây, rồi cũng chính tay đẩy cậu xuống vực thẳm.

Cố Lam tin chắc năm đó mình đã bị Lạc Kỳ vứt bỏ, ngay vào thời điểm cậu quyết định muốn được đánh dấu vĩnh viễn bởi người ấy. Đó chẳng phải điều cậu từng mong đợi hay sao? Vậy mà khi cậu mở lòng, người kia lại quay lưng.

Đường Duệ thấy cậu thất thần, lại huých một cái:

"Lam Lam, đừng dọa tôi. Rốt cuộc là chuyện gì?"

Cố Lam đặt điếu thuốc xuống bàn, ngẩng đầu lên:

"Đường Duệ, cậu ấy… trở về rồi."

Đường Duệ sững người:

"Lam Lam… chuyện của Lạc Kỳ chẳng phải chúng ta đã nói từ nửa năm trước rồi sao? Hôm nay lại có chuyện gì nữa?"

Lạc Kỳ bỏ học từ năm ba đại học, bắt đầu từ một người mẫu hạng mười tám, ngày ngày chỉ ôm khát vọng nổi tiếng, nhưng mãi vẫn chẳng ai biết đến. Có thể hắn từng xuất hiện trong vài tạp chí nhỏ chẳng mấy ai quan tâm, song cũng chẳng ai nhớ nổi tên. Những năm ấy, không ai biết Lạc Kỳ đang ở đâu, làm gì, và tất nhiên cũng chưa từng tìm đến Cố Lam.

Thế nhưng khoảng nửa năm trước, hắn lại như từ trên trời rơi xuống, nhờ bộ phim Liên Thành của đạo diễn Trần mà một bước thành sao, trở thành minh tinh lưu lượng đỉnh cao được hàng chục triệu fan cuồng nhiệt theo đuổi.

Cũng từ đó, giới truyền thông bắt đầu lật lại hành trình vất vả theo đuổi nghiệp diễn suốt bao năm của Lạc Kỳ. Từ một kẻ vô danh vụt sáng thành rồng, điều này càng khiến fan thêm phần thương cảm và mến mộ.

Đương nhiên, suýt nữa thì quá khứ giữa hắn và Cố Lam cũng bị đào bới ra.

Nghĩ đến đây, Cố Lam chỉ cười khẽ. Có lẽ đúng là cậu đã nghĩ nhiều rồi, giờ đây, người mà đại minh tinh Lạc Kỳ chẳng muốn gặp nhất, chắc hẳn chính là cậu, người từng bị hắn vứt bỏ năm xưa. Nếu để lộ chuyện từng có quan hệ với một phóng viên vô danh như mình, e là chẳng giúp gì được cho danh tiếng của Lạc Kỳ.

Đã bỏ rồi thì còn luyến tiếc làm gì chứ!



Hai tiếng trước, trong văn phòng tổng biên tập.

Tổng biên tập gọi Cố Lam đến, muốn cậu thực hiện một buổi phỏng vấn đặc biệt về bộ phim mới của Lạc Kỳ, kết quả là bị cậu từ chối thẳng thừng.

Cố Lam là phóng viên chuyên mục doanh nghiệp, những bài viết của cậu đều là phỏng vấn các doanh nhân hàng đầu trong nước. Bao năm nay, cậu đã tạo dựng được tiếng tăm trong giới nhờ phong cách viết sắc bén, ngôn từ mạnh mẽ và những góc nhìn thấu đáo, giờ lại bảo cậu đi phỏng vấn minh tinh? Thật đúng là đem dao mổ trâu đi gϊếŧ gà. Huống hồ, người được phỏng vấn còn là người xưa.

Cố Lam nói: “Tổng biên, tôi không rành mảng giải trí.”

Tổng biên tập hắng giọng, nói: “Khụ, không sao, để Tiểu Trương viết sẵn đề cương cho cậu, trong lúc phỏng vấn chỉ cần bật máy ghi âm, về rồi đưa cậu ấy chỉnh lý lại bản thảo, cậu sửa qua là xong. Phỏng vấn minh tinh còn dễ hơn mấy bài tài chính, bất động sản cậu từng viết đấy.”