Sáng chủ nhật.
Cố Lam thu dọn xong hành lý, chuẩn bị lên máy bay đến thành phố S. Vì quãng đường không ngắn, cậu chọn mặc bộ đồ khá thoải mái.
Cậu mặc một chiếc quần jeans xanh nhạt và áo thun trắng có hình họa tiết đơn giản, chân đi đôi giày thể thao. Nghĩ đến việc trên máy bay có thể lạnh vì điều hòa, cậu liền lấy thêm một chiếc mũ bóng chày màu trắng ở cửa ra vào đội lên, rồi kéo xuống một chiếc áo khoác màu sáng vắt trên cánh tay.
Đang định ra cửa thì nhận được điện thoại của Đường Duệ, nói có việc gấp nên không kịp đưa cậu ra sân bay. Cố Lam vốn không định phiền ai, cũng chẳng để tâm, liền mở điện thoại chuẩn bị tự gọi xe.
Đúng lúc này, một cuộc gọi lạ hiện lên, là Trịnh Ngôn, trợ lý của Lạc Kỳ.
Trịnh Ngôn:
“Cố tiên sinh, chào anh. Tôi là Tiểu Ngôn, trợ lý của Lạc soái. Lần trước phỏng vấn chúng ta đã gặp qua. Lạc soái nhờ tôi đưa anh ra sân bay.”
Cố Lam vốn không muốn dây dưa thêm với Lạc Kỳ, bèn khéo léo từ chối. Sau đó anh gọi xe, khi thấy xe đến thì kéo hành lý xuống lầu. Không ngờ lại bắt gặp Trịnh Ngôn đang đứng chờ cung kính ở đó, còn chiếc xe mình vừa gọi thì chẳng thấy đâu. Cố Lam lấy điện thoại ra kiểm tra lại…
Bị hủy rồi!
Trịnh Ngôn có chút khó xử, bước lên trước lần nữa chào anh:
“Cố tiên sinh, xin lỗi, chiếc xe anh gọi tôi vừa cho đi rồi.”
Trợ lý với nghệ sĩ… đều bá đạo như nhau sao?
Cố Lam thoáng có cảm giác mình như bị bắt cóc.
Cố Lam: “Người đâu?”
Trịnh Ngôn: “Lạc soái vẫn đang quay phim ở thành phố S, chắc tối muộn mới về đoàn. Xin anh để tôi đưa anh đi, tôi cũng chỉ là người làm công thôi, nếu không đưa được anh đến nơi, Lạc soái nhất định sẽ mắng tôi, có khi tháng này còn mất luôn tiền thưởng.”
Trịnh Ngôn nhớ lời Lạc Kỳ dặn rằng Cố Lam mềm lòng, nên cố tình tỏ ra đáng thương. Quả nhiên, vừa nghe đến hai chữ làm công, Cố Lam liền nghĩ đến cảnh trợ lý bị Lạc đại minh tinh mắng xối xả, trong lòng thoáng mềm đi. Nhân lúc cậu còn ngập ngừng, Trịnh Ngôn đã nhanh tay kéo vali của cậu bỏ vào cốp xe.
Cố Lam hơi bất đắc dĩ, thôi thì cũng được, dù sao Lạc Kỳ cũng không có mặt trên xe, bèn chấp nhận để Trịnh Ngôn sắp xếp.
Trịnh Ngôn không ngờ lại thuận lợi như vậy, âm thầm thở phào, thầm nghĩ quả nhiên Cố tiên sinh dễ nói chuyện. Sau đó liền cùng cậu lên xe đến sân bay.
Cố Lam vốn không giỏi bắt chuyện với người lạ, đành lấy tai nghe ra gϊếŧ thời gian.
Đến sân bay, Trịnh Ngôn chủ động đi đổi thẻ lên máy bay cho cậu. Cố Lam cũng không từ chối, nhưng kết quả lại bị anh ta dẫn thẳng vào phòng chờ hạng nhất.
Cố Lam:
“Anh đổi vé của tôi à?”
Trịnh Ngôn:
“Cố tiên sinh, Lạc soái không nỡ để anh ngồi khoang phổ thông.”
Cố Lam thật sự có chút tức giận, nhưng lại không tiện trách Trịnh Ngôn, vì đối phương cũng chỉ làm theo lệnh mà thôi.
Chỉ là… thật sự không nỡ sao? Năm đó đi một lần là năm năm, thậm chí còn chẳng cho cậu cơ hội nói lời tạm biệt. Ở đâu mà ra cái gọi là không nỡ?
Trịnh Ngôn gọi cả bàn đầy đồ ăn toàn thịt, rồi ngồi xuống đối diện Cố Lam.
Cố Lam khẽ nhíu mày. Nhiều năm ăn chay, giờ vừa thấy thịt đã thấy buồn nôn, có cố nuốt vào cũng sẽ đau dạ dày.
Cố Lam: “Tôi ăn chay.”
Trịnh Ngôn lại chẳng lấy gì làm ngạc nhiên:
“Lạc soái có nói với tôi trước anh từng ăn chay, nhưng anh ấy bảo ăn chay mãi không đủ dinh dưỡng, lại sợ đồ ăn trên máy bay không hợp khẩu vị của anh nên dặn tôi gọi thêm vài món thịt.”
Đây là kiểu lý luận gì vậy? Rõ ràng biết cậu ăn chay, lại còn bắt cậu ăn thịt?
Đúng là trò đùa ác ý. Quả nhiên, tốt với cậu chẳng qua chỉ để chọc ghẹo mà thôi.