Chương 17

Hắn định giải thích rằng thật sự… thật sự là rất thích cậu nên mới không kìm được mà hôn, nhưng chưa kịp nói thì Cố Lam đã nghiêng người, áp sát tai hắn, khẽ thì thầm:“Anh không giận đâu, sao Kỳ Kỳ lại xin lỗi?”

Lạc Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm. Rạp phim tuy không đông người, nhưng vẫn phải giữ trật tự. Hắn học theo cậu, cũng gan dạ ghé sát tai hỏi nhỏ:

“Vậy… sao anh khóc?”

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lạc Kỳ, Cố Lam bất giác bật cười. Lạc Kỳ cũng cười ngốc theo.

Trong bóng tối, dưới ánh sáng mờ ảo từ màn hình, Lạc Kỳ nhìn thấy trên hàng mi rậm của Cố Lam vẫn còn đọng lại giọt nước mắt trong suốt. Mỗi lần cậu chớp mắt, chúng lại lấp lánh như những vì sao trên trời. Chỉ cần nhìn cậu cười, Lạc Kỳ đã thấy mình như được lên thiên đường.

Nhưng lời tiếp theo của Cố Lam mới thực sự đưa hắn lêи đỉиɦ thiên đường.

Giọng nói nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ, chậm rãi rơi vào tai, chạm thẳng vào tim hắn:

“Vì được người mình thích hôn, cảm động quá… nên không kiềm được…”

… Mà khóc. Thật sự không hề giận.

Lạc Kỳ không kìm được nữa, đưa tay ra sau gáy kéo cậu lại, dịu dàng áp môi mình lên, nuốt trọn những lời chưa kịp thốt ra.

Nụ hôn của hai người tràn đầy cảm xúc, tuy vụng về nhưng lại sảng khoái đến tận cùng. Lạc Kỳ truyền vào miệng người yêu mùi pheromone mạnh mẽ của một alpha.

Rồi…

Hắn ngửi thấy hương hoa hồng nhè nhẹ, biết đó là pheromone omega của Cố Lam.

Đó chính là đáp lại tình yêu của hắn.

Lạc Kỳ rất muốn dùng răng nanh sắc nhọn cắn vào tuyến thể nhô lên ở sau gáy cậu, truyền trọn pheromone của mình, cắm lá cờ chiến thắng, tuyên bố chủ quyền.

Nhưng lúc này, Cố Lam đã bị hôn đến mức nức nở không thành tiếng, cả người khẽ run lên, lại phải cố gắng kìm nén không phát ra âm thanh vì đang ở rạp phim.

Lạc Kỳ nghĩ: Miếng bánh ngọt này sớm muộn gì cũng là của mình, đừng làm anh sợ chạy mất, muốn chiếm được trái tim anh phải từ từ thôi.

Cuối cùng hắn buông môi cậu ra, gạt hẳn tay vịn sang một bên, vòng cánh tay dài ôm chặt cậu vào lòng.

Về sau, hai người chẳng nhớ nổi phim chiếu cái gì, thậm chí đến giờ đã quên luôn cả tên phim, nhưng tuyệt đối không thể quên nụ hôn đầu thuần khiết và ngọt ngào, cùng vòng tay ấm áp ngày hôm ấy.

Ký ức đẹp đẽ luôn có thể khiến người ta tạm thời bỏ qua nhiều điều không vui. Hai người cùng nhau hồi tưởng, nhưng lại mang tâm trạng khác nhau.

Cố Lam: Chỉ cần Kỳ Kỳ sống tốt, mình thế nào cũng được. Dù sau này ngày nào cũng viết bài phỏng vấn riêng cho Kỳ Kỳ cũng chẳng sao, nhất định phải khiến em ấy nổi tiếng đến mức không ai không biết.

May mà Lạc Kỳ không nghe được tiếng lòng kiểu vợ nuôi từ bé của Cố Lam, nếu không hắn lại trách cậu chỉ biết quan tâm người khác mà không biết chăm sóc cảm xúc của chính mình. Mà người khác trong miệng cậu, lại chính là bản thân hắn.

Lạc Kỳ: Người anh tốt như thế là của tôi, nhất định phải giành lại anh, đánh dấu hoàn toàn.

Hai người nghĩ khác nhau hoàn toàn, nhưng giống nhau ở chỗ đều có một tấm lòng muốn nghĩ cho đối phương.

Không ai biết Lạc Kỳ còn lén thêm một câu trong lòng:

Anh có biết vì sao hôm đó em buông tha cho anh không? Vì… cứng rồi đó, nên ôm anh mà không dám nhúc nhích, sợ bị anh cười. Tất cả là tại anh quá ngon, em chẳng sai gì hết.

Lần sau gặp nhất định phải nói cho anh, để anh hôn một cái!