Chương 16: Hôn Anh Đến Khóc

Lúc này, Lạc Kỳ đang ngồi trong khoang hạng nhất của máy bay, nhắm mắt dưỡng thần. Hắn đang bay tới thành phố S để chuẩn bị cho một buổi quay ngoại cảnh. Không hiểu sao lại tâm ý tương thông mà nghĩ đến Cố Lam. Lạc Kỳ đeo chiếc bịt mắt hơi nước màu đen, chẳng bao lâu khóe miệng liền khẽ cong lên.

Khi đó, Lạc Kỳ đã biết mình hoàn toàn sa vào rồi. Về nhà hắn thức trắng đêm học thuộc đề, vậy mà lần đầu tiên trong đời thi được điểm tuyệt đối. Quả thật không thể không thán phục khả năng đoán đề của Cố Lam, chỉ hơn mình một khóa thôi mà cứ như thầy dạy môn học ấy, lợi hại đến mức đáng kinh ngạc.

Thật sự rất khâm phục anh trai!

Nào ngờ Lạc Kỳ thi quá tốt, khoa đem kết quả trước và sau so sánh, nghi hắn gian lận nên yêu cầu thi lại. Nếu vẫn đạt thì sẽ trả lại cho hắn một trăm tệ lệ phí thi lại đã nộp trước đó.

Lạc Kỳ lại tiếp tục thi được điểm tuyệt đối. Trưởng khoa không tin, gần như lục soát toàn thân hắn cũng không tìm được một tờ giấy ghi chép nào. Trưởng khoa lấy ra một câu hỏi, hỏi hắn giải thế nào, hắn nói không biết, nhưng lại có thể viết ra từng bước lệnh, cuối cùng ra đúng kết quả, thậm chí không sai một dấu chấm, dấu phẩy nào.

Trưởng khoa đỏ mắt: “Cậu còn chẳng hiểu đề, sao có thể làm đúng được?”

Lạc Kỳ hùng hổ chìa tay ra đòi tiền: “Thầy chỉ cần nói em có gian lận hay không thôi.”

Trưởng khoa đành ngoan ngoãn móc một trăm tệ trong túi mình đưa cho Lạc Kỳ, coi như tống hắn đi.

Thật ra lệ phí thi lại đã nộp vào phòng tài vụ của trường từ lâu, không thể hoàn trả. Bắt thi lại chỉ là do trưởng khoa có thành kiến với loại học sinh hư như Lạc Kỳ, chỉ biết đánh nhau gây chuyện, không lo học hành. Ai ngờ lại đυ.ng phải tường cứng, vì đằng sau hắn có một quân sư như Cố Lam.

Nhưng dẫu vậy, cũng chỉ có một học sinh hư như Lạc Kỳ mới dám lừa tiền từ ví trưởng khoa. Thời ấy, ai cũng là sinh viên nghèo, hắn hoàn toàn không bận tâm việc danh dự của mình bị trưởng khoa lột sạch, chỉ nghĩ đến chuyện cầm số tiền khổng lồ này đi hẹn hò với người mình thích, tiện thể nắm tay cậu một chút. Vì lần thi lại này mà hắn đã phải chờ mấy ngày mới được nắm tay, đúng là tủi thân muốn chết.

Cuối tuần đó, Lạc Kỳ như mong muốn đã đưa Cố Lam đi hẹn hò. Hai người cùng nhau ra ngoài trường ăn bún bò, cơm trứng cuộn, tiểu long bao… Cố Lam vốn không phải người tiêu xài hoang phí, luôn tìm cách tiết kiệm tiền cho hắn, chỉ nói rằng mình thích ăn những món này.

Lạc Kỳ kiêu ngạo nắm tay Cố Lam đi vòng quanh trường mấy lượt mà vẫn chưa thấy khoe đủ. Hắn cảm thấy bản thân, một alpha ngoài đẹp trai ra thì chẳng có gì nổi bật lại có thể theo đuổi được một omega ưu tú như cậu, chắc là mồ mả tổ tiên nhà họ Lạc phải bốc khói xanh, ngay cả tổ tiên cũng ra mặt giúp mình.

Sau đó, hai người cùng xem phim ở rạp của trường. Lạc Kỳ không chỉ thành công nắm tay anh trai trong một ngày, mà còn hôn lên môi anh trai trong rạp tối om. Cả hai đều chưa từng yêu đương, cũng chẳng biết hôn như thế nào, nhưng khi môi chạm môi, hắn cảm nhận rõ ràng những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má Cố Lam.

Lạc Kỳ hoảng sợ vội buông ra, tưởng rằng mình vụng về quá nên làm cậu khóc.

Nụ hôn là tiết mục ứng biến do Lạc Kỳ tự thêm vào, chưa kịp xin phép trước. Chẳng lẽ anh trai giận rồi? Nhưng nếu giận thì lẽ ra phải tát hắn một cái rồi khóc chạy đi chứ, trên phim đều diễn vậy mà!

Nước mắt của Cố Lam khiến Lạc Kỳ luống cuống. Hắn nâng tay vịn giữa hai ghế lên, bắt chước người lớn, nhẹ nhàng xoa lưng cậu, cố hạ giọng:

“Anh… xin lỗi.”

Nghe lời xin lỗi đột ngột ấy, cơ thể Cố Lam khẽ cứng lại. Lạc Kỳ nghĩ: Xong rồi, quả nhiên anh ấy giận thật. Chắc anh ấy sẽ cho rằng mình là loài cầm thú không kiềm chế được, lẽ ra nên tiến từng bước mới đúng.