Chương 15: Chỉ Muốn Nắm Tay Cố Lam

Ngày hôm sau, Cố Lam điều chỉnh lại tâm trạng rồi đến tòa soạn báo. Công việc đã bị trì hoãn quá lâu, cậu phải nhanh chóng bù lại. Cậu vốn là người chưa bao giờ để chuyện riêng tư ảnh hưởng đến công việc.

Tổng biên tập lại gọi cậu vào văn phòng, định bụng sẽ chân thành khuyên nhủ cậu một phen.

Chẳng hạn như: “Chuyện này là tổng giám đốc đồng ý, tôi là tổng biên tập cũng không quyết được.”

Hoặc: “Cậu Cố à, nếu cậu tham gia chương trình, tạp chí nhỏ của chúng ta sẽ tự mang hào quang, sau khi tập đó phát sóng có thể lập tức nổi tiếng, thậm chí lên hot search là chuyện hoàn toàn có thể. Dù sao phóng viên lên show giải trí vẫn là lần đầu, hơn nữa lại là một chương trình hot như vậy. Nhiều khán giả vốn không có thiện cảm với phóng viên, nhưng cậu Cố không phải ký giả giải trí, ngòi bút của cậu toàn viết về các nhân vật lớn trong giới tài chính, vốn đã có nhiều fan trong giới văn hóa. Không những không bị ghét, mà nhất định còn được yêu thích. Tôi làm báo cả đời, xu hướng giải trí này tôi vẫn nhìn rõ được.”

Nhưng chưa kịp nói gì, Cố Lam đã mở miệng trước:

Cố Lam: “Đầu bếp đỉnh cao muộn nhất khi nào phải vào đoàn?”

Tổng biên tập sững lại: “Chủ nhật tuần này.”

Cố Lam: “Hôm nay tôi sẽ hoàn thành nốt các bản thảo còn lại, mai về nhà chuẩn bị, sẽ không đến cơ quan.”

Tổng biên tập: “Không vấn đề.”

Cố Lam: “Không đi làm thì sẽ không trừ lương chứ? Dù gì cũng là công ty bảo tôi đi.”

Tổng biên tập: “Đương nhiên là không, hơn nữa còn được lĩnh hai phần lương, cát xê của chương trình cũng không thiếu phần của cậu Cố đâu.”

Cố Lam không ngốc. Hôm qua Lạc Kỳ đã nói rõ, hoặc là đi, hoặc là từ chức. Cậu không định đợi đến hôm nay để nghe tổng biên tập nói thẳng vào mặt, chi bằng đồng ý ngay còn được thêm phần nể tình.

Cố Lam: “Tôi chỉ là người qua đường, cát xê thì được bao nhiêu chứ.”

Câu này vốn dĩ cậu nói như một lời khẳng định, nghĩ rằng mình chỉ bị Lạc Kỳ kéo đi làm nền là cùng. Nhưng ai ngờ tổng biên tập nói ra một con số, bảo là hôm qua Lạc Kỳ đã nói với ông, con số ấy lớn đến mức suýt khiến Cố Lam nghẹt thở. Với số tiền này, cậu gần như có thể trả hết phần còn lại của khoản vay mua nhà.

Cố Lam âm thầm hạ quyết tâm, không thể phụ số tiền chương trình trả, nhất định phải thể hiện thật tốt, để giá trị bản thân được phát huy tối đa. Làm nghề nào yêu nghề đó, bất kể làm gì, Cố Lam luôn cố gắng hết sức.

Đây cũng là một trong những lý do quan trọng khiến Lạc Kỳ dám đưa người mình thích ra trước ống kính. Tuy giờ hắn đã có tiền, nhưng lại không có nền tảng học thức như cậu, vẫn luôn có chút tự ti. Hắn muốn Cố Lam nhanh chóng hòa nhập vào cuộc sống của mình, đây là cách tốt nhất mà hắn nghĩ ra. Hơn nữa, chính hắn cũng sẽ ở đó, chắc chắn sẽ bảo vệ con chim cút nhỏ đáng yêu của mình thật chu toàn.

Cố Lam biết chương trình sẽ không hào phóng đến vậy, chắc chắn là Lạc Kỳ đã giúp cậu tranh thủ. Cố Lam khẽ hít sâu một hơi, giờ khoảng cách kinh tế của hai người đã lớn đến vậy rồi sao? Trong ấn tượng của cậu, Lạc Kỳ vẫn chỉ là đàn em suốt ngày lo lắng chuyện trượt môn.

Cậu vẫn nhớ lần hẹn hò đầu tiên của hai người, khi ấy họ vẫn chưa xác định quan hệ. Cậu kéo Lạc Kỳ đi tự học, dạy hắn môn kiến thức cơ bản về máy tính mà bất kỳ khoa nào cũng phải học, môn học chung.

Cố Lam hơn Lạc Kỳ một khóa, biết rằng đề thi của môn này 100% lấy từ kho đề thi. Cậu đã thi qua một lần, Lạc Kỳ thì trượt một lần. Cộng thêm các ví dụ trong giáo trình, Cố Lam gần như đoán được bảy tám phần đề thi lại, rồi soạn thành mấy trang đáp án để Lạc Kỳ học thuộc.

Trí nhớ của Lạc Kỳ vốn rất tốt, nếu không sao có thể trở thành một diễn viên xuất sắc. Tiếc là khi đó tâm trí lại chẳng ở việc học, chỉ nghĩ đến chuyện được nắm tay Cố Lam. Bị Cố Lam gạt tay mấy lần, hắn mím môi tỏ vẻ không phục, đôi mắt dài hẹp chớp chớp nhìn cậu, toát ra vẻ quyến rũ trần trụi.

Cố Lam chẳng bận tâm, khóe mắt cong cong nhìn hắn cười. Có lẽ Lạc Kỳ không ngờ trên đời này lại có người cười còn đẹp hơn mình, dáng vẻ tuấn tú như bước ra từ trong tranh, mà người trong tranh ấy còn đang nói chuyện với mình.

Cố Lam: “Em học thuộc hết mấy đề này, nếu thi qua thì sẽ cho em nắm tay, được không?”

Được chứ!