Lạc Kỳ cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy, chỉ cần là chuyện liên quan đến Cố Lam, hắn liền không thể giữ được lý trí. Hắn buông cổ tay Cố Lam ra, vội vàng bỏ đi, biến mất ở cuối con đường. Hắn sợ mình không kiềm chế được mà lại buông ra những lời tổn thương, rõ ràng… rõ ràng hôm nay hắn đến là để xin lỗi.
Nhưng Lạc Kỳ không hề nhận ra, lần này hắn bỏ chạy trong hỗn loạn, lại giống hệt như năm năm trước khi hắn quay lưng rời đi, điều đó khiến Cố Lam lần nữa phải nếm trải cảm giác bị chính người ấy bỏ rơi ngay tại chỗ.
Vết thương trong tim Cố Lam vừa mới lên da non lại bị xé toạc ra lần nữa, mà lần này còn dữ dội hơn cả trước. Toàn thân cậu như bị xát muối, trong tim lại như bị dao cắt từng nhát, từng nhát, máu không ngừng chảy.
Cố Lam không quay về tòa soạn mà viện cớ sức khỏe chưa hồi phục để xin nghỉ phép, lê thân thể rách nát trở về nhà.
Thực ra Lạc Kỳ cũng chẳng chạy đi đâu xa mà chỉ nấp ở khúc quanh phía trước con hẻm, thấy Cố Lam không quay lại làm việc, hắn sợ cậu nghĩ quẩn nên vẫn giữ khoảng cách an toàn, âm thầm theo dõi.
Nào ngờ càng đi người càng đông, bỗng một đám fan ùa đến nhận ra Lạc Kỳ, vừa xin chữ ký, vừa đòi chụp ảnh. Lạc Kỳ bất đắc dĩ ký tên, rồi gọi cho Trịnh Ngôn đến đón.
Lên xe rồi, Lạc Kỳ mới thở phào một hơi, mở điện thoại kiểm tra định vị của Cố Lam, thấy cậu đã về nhà, lúc này mới yên tâm hơn phần nào.
Nói chứ mấy ngày nay Lạc Kỳ cũng thu hoạch không ít, mật khẩu cửa nhà Cố Lam, mật khẩu điện thoại, thậm chí có lẽ cả mật khẩu ngân hàng cũng cùng một dãy số, không cần đoán hắn đều biết. Nhân lúc Cố Lam ngủ, hắn đã đồng bộ vị trí định vị giữa hai chiếc điện thoại.
Không những thế, Lạc Kỳ còn lắp một chiếc camera nhỏ trong nhà cậu, tất nhiên hắn chưa đến mức biếи ŧɦái đến độ gắn trong phòng ngủ, chỉ đặt một cái ở góc huyền quan, có thể nhìn thấy bàn ăn, tiện để xem Cố Lam có ăn uống đúng giờ, chăm sóc bản thân hay không.
Khi đưa camera đến, Trịnh Ngôn còn nhấn mạnh mấy lần:
“Lạc soái, nếu sau này mọi chuyện bại lộ, anh tuyệt đối đừng nói là tôi mua cái này đấy nhé!”
Lạc Kỳ giả vờ đứng đắn, vứt tiền vào người Trịnh Ngôn:
“Tôi mua, tôi trả tiền ngay đây, được chưa?”
Trịnh Ngôn hỏi tiếp:
“Lạc soái, không sợ anh Cố phát hiện ra rồi thật sự tức giận, cạch mặt anh luôn à?”
Lạc Kỳ vừa nghịch chiếc camera nhỏ đặt trên mu bàn tay, vừa cong môi cười:
“Không đâu, anh của tôi mềm lòng lắm, trước đây tôi làm sai gì đi nữa, chỉ cần làm nũng một chút, hôn hôn dỗ dành là anh ấy tha thứ hết.”
… Hắn cũng biết đó là chuyện trước đây.
Trịnh Ngôn bị sự tự tin mù quáng ấy của ngôi sao nhà mình làm cho câm nín. Đưa đồ xong là lập tức cuốn xéo luôn.
Lạc Kỳ nằm dài trên ghế da thật rộng rãi trong xe, tìm tư thế thoải mái rồi mở điện thoại lên xem camera. Hiện lên là bóng lưng của Cố Lam, chỉ cần thấy bóng lưng thôi cũng đủ khiến Lạc Kỳ thấy yên lòng.
Khoan đã? Hắn nhìn thấy Cố Lam đang gục trên bàn, vai run lên nhẹ nhẹ.
Anh đang khóc sao? Là vừa nhớ đến chuyện đau lòng mà khóc, hay là vì bị mình chọc giận mà khóc đến giờ?
Lạc Kỳ theo phản xạ tát cho mình một cái. Hắn cảm thấy mình đúng là đồ cầm thú, rõ ràng rất trân trọng, vậy mà lại cứ đẩy người ấy ra xa.
Năm năm trời xa cách, chẳng lẽ khiến hắn trở nên ngu ngốc thật rồi sao?
Trịnh Ngôn theo Lạc Kỳ nhiều năm, cảm thấy ngôi sao nhà mình ngoài chuyện quá si tình thì mọi mặt khác đều hoàn hảo không chê vào đâu được. Nếu không, sao có thể chỉ dựa vào bản thân mà trong năm năm vươn lên trở thành đỉnh lưu giới giải trí.
Chỉ có anh ta là biết, Lạc Kỳ đã nỗ lực và kiên trì đến nhường nào, chỉ để khi thành công, có thể đoàn tụ với người mình yêu.
Vậy mà mới gặp lại nhau được vài ngày, mọi hành động đã không đâu vào đâu.
Từ một thần tượng hoàn hảo rơi xuống tận đáy vực thẳm, phút chốc biến thành một kẻ theo dõi, kẻ nhìn trộm, lại thêm cả bệnh tự ngược.
Thật đúng là một tình yêu cuồng loạn như bão tố.
Trịnh Ngôn thở dài:
“Lạc soái, có phải anh không có tự tin không? Nếu không thì sao không dám thẳng thắn nhận lỗi, tỏ tình luôn đi, sao lại cứ phải lòng vòng như vậy? Không phải hình xăm trên người anh Cố đã chứng minh tất cả rồi sao?”
Lạc Kỳ: “Đúng vậy, tôi không tự tin.”
Trịnh Ngôn: “…”
Lạc Kỳ: “Năm năm trước tôi rời đi không lời từ biệt, để anh ấy chịu bao nhiêu đau khổ. Tôi biết, một sớm một chiều anh ấy sẽ không dễ dàng tha thứ, dù anh ấy từng rất cưng chiều tôi, nhưng anh ấy không phải thần tiên, anh ấy cũng có trái tim, cũng biết đau. Anh ấy nhạy cảm, chắc chắn sẽ sợ bị tổn thương thêm lần nữa. Dù có tha thứ thì cũng sẽ không dễ dàng đón nhận lại tôi. Tôi chỉ có thể từng chút từng chút khiến anh ấy tin tưởng tôi lần nữa.”
“Sau này anh sẽ hiểu, yêu một người và lựa chọn một người là hai việc hoàn toàn khác nhau. Tôi vẫn luôn yêu anh ấy, nhưng năm đó lại chọn cách nhẫn tâm rời xa anh ấy.”
Trịnh Ngôn: “Vậy nên, dù bị ghét, anh vẫn nhất quyết phải cùng anh ấy lên show truyền hình? Là để kéo gần khoảng cách?”
Lạc Kỳ liếc điện thoại lần nữa, thấy Đường Duệ đã đến ở cùng Cố Lam. Hắn cong môi cười nói:
“Được đấy, cuối cùng cũng chịu ra mặt rồi. Không đến nỗi ngốc.”
Trịnh Ngôn có điểm rất tốt, dù biết rõ Lạc Kỳ coi mình như anh trai, nhưng lúc nào cũng không quên giữ đúng vị trí. Ngoài việc thỉnh thoảng nói vài câu công bằng về chuyện riêng, những lúc khác đều hoàn thành công việc một cách tận tụy.
Đó cũng là lý do dù Lạc Kỳ đã nổi tiếng đến mức này vẫn chỉ dùng duy nhất một trợ lý, chính là Trịnh Ngôn.