Chương 13: Cậu Cút Đi, Tôi Không Muốn Nhìn Thấy Cậu

Cố Lam mím môi, không nói lời nào. Sự cáu kỉnh bất chợt của Lạc Kỳ khiến cậu nhận ra chính mình đã vượt quá giới hạn.

Cậu đã không còn là người của hắn từ lâu rồi, lấy tư cách gì mà lo lắng cho hắn? Là do cậu tự hạ thấp bản thân, theo thói quen mà nghĩ cho hắn giống như ngày xưa.

Lạc Kỳ trong mấy ngày qua đã gác lại toàn bộ công việc để ở bên Cố Lam vượt qua kỳ phát tình, thật ra còn khổ sở hơn cả cậu. Với tư cách là một alpha tràn đầy năng lượng, khi đối mặt với người mình yêu khóc lóc cầu xin được đánh dấu, hắn chỉ có thể đau lòng từ chối hết lần này đến lần khác.

Tin tức tố tiết ra từ trong cơ thể còn nồng nặc hơn ở tuyến thể sau gáy, mà hắn cũng không thể như trước đây cứ thế mà buông thả trong miệng người kia. Nếu thật sự làm vậy thì đâu thể chỉ qua loa bằng cách hút vài điếu thuốc mà che giấu được.

Hiện giờ người còn chưa dỗ yên, hắn cũng sợ nếu giống như Đường Duệ nói, để Cố Lam biết sự thật thì có khi cả hai sẽ bị cậu gϊếŧ người diệt khẩu. Cho nên tuyệt đối không dám manh động.

Hắn chỉ có thể chạy đi chạy lại vào nhà vệ sinh, đem toàn bộ “kho dự trữ” tích cóp mấy năm trời “cống hiến” cho bồn cầu nhà Cố Lam. Thậm chí trước khi rời đi ngày hôm qua còn cẩn thận kỳ cọ sạch sẽ bồn cầu trong ngoài, sợ để lại dấu vết tin tức tố mà lộ tẩy thì mất nhiều hơn được. Nghĩ mà thấy thật tủi thân.

Lạc Kỳ chỉ muốn nói: "Anh, em khổ lắm, tay em còn đau đây này!"

Cũng vì lo lắng cho sức khỏe của Cố Lam, sáng sớm nay hắn một mình chạy đến, chẳng màng mũ nón khẩu trang gì cả, vốn định nói vài câu dễ nghe để dỗ dành lại chuyện hôm đó. Ai ngờ lại bắt gặp ông tổng biên tập đang nắm tay Cố Lam.

Thế là đυ.ng trúng tử huyệt của Lạc Kỳ. Một câu dễ nghe cũng chưa kịp thốt ra, lại còn gào lên với người ta trước.

Tất nhiên, việc Lạc Kỳ cùng Cố Lam vượt qua kỳ phát tình tuy có chút tủi thân, nhưng cũng chẳng thể nói là không được lợi gì.

Hắn thấy sau gáy của Cố Lam sạch sẽ, không hề có dấu vết bị người khác đánh dấu. Còn phát hiện sau vai trái của Cố Lam có một hình xăm nhỏ nhạt màu, là một đóa hoa hồng đơn giản, được một nhánh bạc hà dài quấn quanh nhẹ nhàng.

Hoa hồng và bạc hà chính là mùi tin tức tố của Cố Lam và Lạc Kỳ.

Lạc Kỳ thầm reo mừng:

“Anh là còn yêu em! Anh chưa từng quên em!”

Hai phát hiện này khiến tim Lạc Kỳ đập rộn ràng còn hơn là được nhìn toàn bộ thân thể Cố Lam. Thì ra lúc yêu nhau, ngoài việc chưa đánh dấu hoàn toàn, chuyện thân mật nào cũng từng trải qua.

Lạc Kỳ tự thấy mình không phải loại người tệ bạc chỉ biết chìm đắm trong khoái lạc. Hắn chỉ đơn giản là chìm đắm trong khoái lạc cùng Cố Lam.

Nhưng hiện tại, điều khiến hắn để tâm hơn cả là Cố Lam chưa từng quên hắn. Nếu không khắc cốt ghi tâm thì sao lại xăm lên người mình hình ảnh như thế? Có lẽ trên đời này chỉ có mình Lạc Kỳ mới hiểu được ý nghĩa đó.

Càng nghĩ, Lạc Kỳ càng cảm thấy mình sai rồi. Hắn muốn nắm tay Cố Lam, nhưng lại bị cậu né tránh, dù vậy vẫn lễ phép nói một câu:

“Xin lỗi.”

Cố Lam lạnh lùng, sắc mặt không rõ là có tha thứ hay không:

“Cậu tìm tổng biên tập làm gì?”

Lạc Kỳ: “Anh đã ăn sáng chưa? Hay mình qua bên kia uống cà phê rồi nói chuyện?”

Cố Lam tỏ rõ thái độ: muốn nói gì thì nói luôn ở đây, không thì biến nhanh đi. Trong lòng cậu nghĩ, nếu bây giờ mà ngang nhiên ngồi uống cà phê với bạn trai cũ, chắc fan của Lạc soái sẽ đào ra bằng được danh tính thật rồi đòi đánh cậu chết.

Cậu thì không sao, đổi bút danh, đổi thân phận là xong. Nhưng hiện tại là thời kỳ sự nghiệp của Lạc Kỳ đang lên, cậu không muốn vì chuyện riêng tư mà ảnh hưởng đến tương lai của hắn.

Lạc Kỳ đành chịu thua, ai bảo Cố Lam là chú chim cút nhỏ của hắn chứ, thú cưng của mình chỉ có mình được nuông chiều.

Lạc Kỳ có phần chột dạ nói tiếp:

“Em muốn mời anh làm khách mời đặc biệt trong chương trình ẩm thực em đang tham gia…”

Đầu bếp đỉnh cao!

Cố Lam không cần suy nghĩ:

“Tôi không đi, tôi đâu phải nghệ sĩ.”

Lạc Kỳ định đưa tay vuốt mặt Cố Lam, lại bị cậu gạt ra. Hắn đành nói tiếp:

“Lần này là đối tác ký hợp đồng trực tiếp với tổng biên tập bên em, có thể dù anh không muốn đi cũng phải đi. Trừ khi anh sẵn sàng nghỉ việc. Thật ra em cũng không muốn khuôn mặt của anh phải lộ ra dưới ánh đèn sân khấu để nhiều người nhìn thấy như vậy. Nếu anh thật sự muốn nghỉ, vẫn muốn làm phóng viên thì em có thể mua một tòa soạn cho anh mở chơi.”

Cố Lam nói:

“Sao ai cũng muốn mua tòa soạn cho tôi hết vậy, tôi…”

… Chỉ muốn sống yên ổn, bình thường mà thôi!

Nhưng trong câu nói ấy, Lạc Kỳ lại nghe ra một tín hiệu nguy hiểm. Mắt hắn lập tức đỏ lên, bước nhanh về phía trước, siết chặt cổ tay Cố Lam:

“Là ai? Hắn muốn bao nuôi anh đúng không? Em không ở bên thì anh cô đơn đến mức đó à? Ai cũng có thể chấp nhận sao?”

Cố Lam hoàn toàn không thể gỡ tay ra khỏi bàn tay điên cuồng của một alpha đang phát cuồng. Đây chính là lý do vì sao cậu chưa từng muốn cãi nhau với Lạc Kỳ, mỗi khi ghen, hắn đều mất kiểm soát như vậy, gần như cuồng loạn.

Bình thường ngoan ngoãn như thiên thần, nhưng vừa ghen lên là hóa thành ác quỷ. Cố Lam từng nghi ngờ đây là một loại bệnh, cần đi khám mới được.

Cậu giơ tay chỉ về phía trước, giọng khàn khàn:

“Cậu cút đi, tôi không muốn nhìn thấy cậu!”