Chương 12

Cố Lam đi vào bếp thì phát hiện trong nồi cơm điện có một nồi cháo đã nấu chín. Đường Duệ từ bao giờ lại biết nấu cháo, còn biết dùng nồi cơm điện nữa? Trước giờ không phải toàn đặt đồ ăn ngoài cho cậu sao?

Vất vả mấy ngày liền, Cố Lam vốn đã đói đến hoa mắt, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều, bèn ăn liền hai bát mới cảm thấy mình thực sự quay trở lại với hiện thực.

Cố Lam kiên nhẫn dọn dẹp tàn thuốc trong gạt tàn, vừa làm vừa thầm nghĩ: Đường Duệ đúng là ngốc thật. Đã biết cậu đang trong kỳ phát tình rồi mà còn đưa cho cậu loại thuốc lá có mùi bạc hà giống với tin tức tố của Lạc Kỳ. Bộ cảm thấy chưa đủ kí©h thí©ɧ à?

Cố Lam bật cười. Tuy Đường Duệ cũng là một omega, nhưng lại lý trí như một beta vậy. Mỗi lần đến kỳ phát tình đều không bao giờ ấm ức bản thân, luôn tìm được người thích hợp để giải tỏa. Dĩ nhiên, anh cũng có nguyên tắc của riêng mình, từ trước đến nay chưa từng để ai đánh dấu vĩnh viễn.

Có lẽ anh thật sự không hiểu trong những lúc như thế này thì phải nhẫn nhịn thế nào. Đời là vậy, chuyện mình quen rồi làm mãi chưa chắc là điều người khác giỏi.

Cố Lam liếc nhìn lịch trong điện thoại, tặc lưỡi hai tiếng, đã qua ba ngày rồi. Cậu ngồi xuống bên bàn, thấy hộp thuốc lá màu xanh để ngay cạnh gạt tàn, tiện tay rút ra hai điếu, đưa lên mũi hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu suy nghĩ.

Cậu mơ thấy Lạc Kỳ, người luôn khiến cậu ngày đêm mong nhớ. Trong giấc mơ ấy, Lạc Kỳ dùng vòng tay rắn chắc ôm chặt lấy cậu. Dù đầu óc còn mơ hồ, nhưng xúc giác chân thật đến nỗi cậu không thể không suy nghĩ nhiều.

Cậu rõ ràng cảm nhận được hai người hôn nhau đến mức không thở nổi, nhưng dù cậu có cầu xin thế nào, Lạc Kỳ cũng không chịu đánh dấu cậu.

Chắc là mơ thôi!

Một người như Lạc Kỳ, tinh lực dồi dào như thế, sao có thể bỏ qua cơ hội đánh dấu cậu trong kỳ phát tình được chứ? Đừng nói là đánh dấu tạm thời, đến đánh dấu vĩnh viễn chắc hắn còn muốn làm mỗi ngày ấy chứ.

Vì vậy, khi tỉnh dậy, việc đầu tiên Cố Lam làm là tìm khắp nhà xem có mùi tin tức tố của Lạc Kỳ không, cuối cùng chỉ thấy điếu thuốc đã cháy.

Thì ra tất cả chỉ là một ảo giác xuất phát từ sâu thẳm trong lòng Cố Lam. Chỉ là… vẫn có chút thất vọng.

Nhưng những nụ hôn mãnh liệt ấy lại chân thật đến mức khiến nỗi nhớ bao năm qua trong lòng Cố Lam được an ủi đôi chút, khiến trái tim cậu bỗng chốc thấy như được lấp đầy.

Thậm chí, Cố Lam còn không thể kiểm soát được suy nghĩ, nếu những kỳ phát tình sau này cũng đẹp đẽ như thế, thì cậu sẽ không cần phải ép mình ăn chay nữa, cũng không cần phải cố gắng kháng cự làm gì.

Suốt năm năm qua, nỗi đau đớn và kìm nén đã khiến mỗi lần gần đến kỳ phát tình, trong lòng Cố Lam lại dấy lên một nỗi sợ. Vì thế, cho dù biết sẽ hại đến cơ thể, cậu vẫn cắn răng tiêm ba mũi thuốc trong một ngày để cưỡng ép ức chế cơ thể.

Nhưng Cố Lam bỗng nhớ ra, số thuốc cậu tích trữ trước đó thật ra không đủ dùng, ban đầu chỉ dự phòng đủ cho một ngày mà thôi. Cố Lam nhìn lọ thuốc nằm trong ngăn kéo, dường như từ lúc Đường Duệ đến và tiêm một mũi ban đầu, cậu vẫn chưa dùng thêm lần nào nữa.

Quên tiêm rồi?

Sáng sớm hôm sau, Cố Lam với vẻ ngoài tươi tỉnh bước vào tòa soạn, chuẩn bị bù lại những bài viết đã bỏ lỡ hai ngày qua. Thế nhưng vừa đến cửa phòng làm việc đang mở toang của tổng biên tập, cậu đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.

Cố Lam dụi mắt lia lịa, đúng là Lạc Kỳ! Cậu lập tức quay người muốn rút lui nhưng lại bị gọi tên.

Tổng biên tập tươi cười rạng rỡ:

“Cậu Cố, lại đây một chút, có chuyện cần bàn.”

Cố Lam đành bất đắc dĩ bước vào phòng làm việc, từng bước nặng nề, cố gắng coi Lạc Kỳ như không khí mà làm ngơ.

Cố Lam:

“Chào buổi sáng, tổng biên tập.”

Đồng thời, Lạc Kỳ cũng đứng dậy, quay người lại, mỉm cười chìa tay ra:

“Chào buổi sáng, anh Cố.”

Cố Lam chẳng muốn nói chuyện với Lạc Kỳ, càng không muốn bắt tay với hắn. Bầu không khí trong phòng thoáng chốc trở nên gượng gạo.

Tổng biên tập lập tức đứng dậy để xoa dịu tình hình. Ông vòng qua bàn làm việc, cầm tay Cố Lam và Lạc Kỳ, cưỡng ép hai người bắt tay nhau. Có lẽ sợ lộ rõ ý đồ, ông vẫn không chịu buông tay ngay, giữ tay cả hai người và tiếp tục nói chuyện.

Lạc Kỳ khẽ cau mày, rút tay khỏi tay tổng biên tập:

“Tổng biên tập, tôi còn có việc, xin phép đi trước. Nhờ anh Cố tiễn tôi một đoạn, tiện thể bàn thêm chút chuyện khi nãy.”

Tổng biên tập vội vàng buông tay Cố Lam:

“Cậu Cố, làm phiền cậu tiễn cậu Lạc nhé. Cậu Lạc còn bảo là fan hâm mộ của cậu đấy, hai người đều còn trẻ, nên giao lưu nhiều một chút.”

Cố Lam không còn cách nào, đành dẫn Lạc Kỳ ra khỏi tòa soạn.

Lần này lại là Cố Lam lên tiếng trước:

“Còn kính râm với khẩu trang của cậu đâu? Không sợ bị người ta chụp ảnh sao?”

Lạc Kỳ chẳng mấy bận tâm, điều cậu quan tâm lại là chuyện khác:

“Giờ tay anh ai cũng được nắm sao?”

Cố Lam vẫn kiên trì với nỗi lo của mình:

“Trợ lý và tài xế của cậu đâu? Cậu bây giờ là người của công chúng, lúc nào cũng phải chú ý đến hình tượng.”

Lạc Kỳ mất kiên nhẫn:

“Anh bớt lo chuyện của em đi!”