Trong khoảnh khắc đó, Lạc Kỳ như phát điên.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi Cố Lam, nuốt hết những lời chưa kịp thốt ra kia, như sợ nếu để cậu nói thêm một chữ nào nữa, bản thân sẽ không kiềm được mà… làm bậy ngay tại chỗ.
Hắn siết chặt lấy Cố Lam, tham lam chiếm lấy vị ngọt nơi đầu lưỡi của Cố Lam, như thể muốn một lần lấp đầy khoảng trống suốt năm năm qua.
Cố Lam theo bản năng tin tưởng vòng tay quen thuộc này, cộng thêm cơn khó chịu trong kỳ phát tình liền bật khóc nức nở, hai tay vòng lấy cổ Lạc Kỳ, mềm mại tựa vào lòng cậu.
Lạc Kỳ cảm thấy người anh của mình đã trở lại, không còn lạnh nhạt, không còn kìm nén. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lưng Cố Lam để an ủi.
Cố Lam run rẩy theo từng động tác của Lạc Kỳ, ánh mắt vẫn mơ màng, nhưng hoàn toàn dựa dẫm vào cảm giác quen thuộc từ làn da chạm vào nhau.
Lạc Kỳ nhìn khóe mắt đỏ hồng cùng giọt lệ rơi xuống của Cố Lam, lòng đau như cắt.
Mùi hương hoa hồng đặc trưng của omega từ người Cố Lam tỏa ra nồng nặc, khiến hương bạc hà mát lạnh của alpha từ Lạc Kỳ lan tỏa khắp phòng. Khi cẩn thận cảm nhận sẽ thấy hương bạc hà lập tức trở nên ngọt ngào khi hòa quyện với mùi hoa hồng.
Cố Lam cố cởi cúc áo sơ mi của Lạc Kỳ nhưng không biết cách, Lạc Kỳ nhìn bộ dạng nỗ lực của người trong lòng, chỉ đành bất lực tự cởi chiếc áo đã bị vò nhăn nhúm. L*иg ngực rắn chắc lộ ra trước mắt Cố Lam.
Cố Lam tham lam áp môi lên đó, không ngần ngại để lại dấu hôn trên làn da trơn láng.
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt khẽ hé mở, như đang khoe khoang:
“Xem này, Kỳ Kỳ, Bắc Đẩu thất tinh.”
Lạc Kỳ: “Anh trai ngoan của tôi ơi!”
Thời gian quay ngược, bức tường ký ức lại được xây dựng trong lòng.
Lạc Kỳ nhớ rõ có một ngày cách đây năm năm, Cố Lam cũng đỏ mặt và khóe mắt như thế này, hơi xấu hổ nhưng vẫn kiên quyết để lại dấu vết trên người hắn, y hệt như hôm nay.
Cũng nói đúng câu đó. Nói xong dường như vẫn chưa thấy đủ, liền ngẩng đầu mỉm cười với Lạc Kỳ, nói thêm:
“Kỳ Kỳ là của anh.”
Lạc Kỳ nhớ đó là một đêm tuyết rơi dày đặc, bên ngoài băng tuyết phủ kín, nhưng bên trong căn phòng lại ấm áp lạ thường nhờ có người yêu bên cạnh.
Khi đó, Lạc Kỳ không chút do dự dùng răng nanh cắm vào tuyến thể sau gáy của omega, truyền vào đó tin tức tố mạnh mẽ của alpha, hòa quyện cùng mùi hoa hồng, đắm chìm buông thả trong sự ngọt ngào vô hạn.
Cố Lam là người khiến Lạc Kỳ muốn yêu đến tận xương tủy, vì cậu, hắn có thể từ bỏ tất cả. Nhưng lần này lén giúp Cố Lam vượt qua kỳ phát tình lại là chuyện bất đắc dĩ, không thể làm gì, cũng không thể để lại dấu vết nào kẻo bại lộ, mọi thứ đổ sông đổ bể.
Lạc Kỳ quá để tâm đến Cố Lam, phải cực lực kiềm chế, khổ sở vô cùng. Nhất là khi đối mặt với người mình mong nhớ suốt bao năm nay, miếng dán ức chế tuyến thể sau gáy như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.
Lạc Kỳ tìm đủ mọi cách dỗ Cố Lam ngủ say mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn rút người ra, đi vào nhà tắm của Cố Lam muốn hạ nhiệt.
Sau khi tắm nước lạnh xong, toàn thân mát mẻ, hắn bước ra khỏi nhà tắm rồi ôm lấy người yêu đang ngủ say.
“Anh… suốt mấy năm qua cũng nhẫn nhịn như thế này sao?”
Phải nhanh chóng giành lại anh mới có thể danh chính ngôn thuận để lại dấu ấn.
Đường Duệ không đến nữa, mỗi ngày Lạc Kỳ đều gửi tin nhắn báo bình an, để anh ta biết tình trạng hiện tại của Cố Lam.
Vì có Lạc Kỳ ở bên, kỳ phát tình của Cố Lam không kéo dài đến ba ngày, khoảng hai ngày là qua, nhưng vì quá mệt mỏi nên vẫn ngủ li bì đến ngày thứ ba. Khi tỉnh lại trời đã về chiều, gọi mãi không ai đáp, cậu biết Đường Duệ đã rời đi.
Cậu đứng dậy đi ra phòng khách, thấy trong gạt tàn có hai điếu thuốc đã cháy hết mà không được hút, đầu thuốc dài gãy hẳn ra từ phần lọc, rơi vào trong gạt tàn.
Trông thật vấn vương, cô đơn.