Chương 1: Anh À, Đã Lâu Không Gặp

Đêm khuya.

Quán bar Hồng Tường, thành phố B.

Nhạc nền trong quán là những bản nhạc blue nhẹ nhàng với chất giọng khàn đặc trưng, giai điệu thư thái khiến tâm trạng con người dễ dàng dịu lại. Cố Lam ngồi trong không gian ấy luôn cảm thấy như được thả lỏng.

Quán bar tĩnh lặng này được mở cách đây khoảng một hai năm, nằm giữa tòa soạn nơi cậu làm việc và căn hộ cậu ở. Cái tên Hồng Tường cũng chính là mùi pheromone omega của Cố Lam, khiến cậu có cảm giác gần gũi lạ thường.

Cố Lam rất thích nơi này. Sau mỗi buổi làm việc, cậu thường ghé qua đây ngồi một lúc để xoa dịu tinh thần.

Tối nay, Đường Duệ ngồi cùng cậu. Anh gọi cho mình một ly martini, rồi như thường lệ, đẩy về phía Cố Lam một ly nước cam, món đồ uống mà ông chủ quán bar đặc biệt dành tặng cho cậu.

Cố Lam là phóng viên kỳ cựu phụ trách mảng doanh nghiệp của tờ Hoa Nhân Nhật Báo. Trừ những khi phải đi phỏng vấn mặc vest chỉnh tề, còn lại cậu đều diện áo thun trắng, quần jeans, phong cách giản dị mà lịch lãm. Lần đầu đến quán, ông chủ thấy cậu trẻ trung, gương mặt lại quá đỗi trong sáng, tưởng là chưa đủ tuổi nên kiên quyết không bán rượu. Sau khi nhận ra nhầm lẫn, lại vì ấn tượng tốt nên đã mời cậu một ly nước cam.

Từ đó hai người dần thân quen, ông chủ mỗi lần thấy cậu đều mời đồ uống miễn phí. Để cảm ơn, Cố Lam còn viết một vài bài quảng bá trên mạng xã hội về quán bar này, khiến nơi đây ngày càng đông khách. Còn ly nước cam cứ thế thành thói quen.

Cố Lam vốn không thích uống rượu, nên cũng chẳng phiền lòng chuyện đó.

Đường Duệ thấy Cố Lam nằm uể oải trên quầy bar, buồn chán chơi đùa với chiếc ly, liền kéo lỏng cà vạt, rồi huých cậu một cái.

"Lam Lam, cậu gấp gáp gọi tôi đến, vậy mà từ nãy giờ không nói lời nào. Tôi vừa phải cho một khách hàng leo cây vì cậu đó, giờ chắc bị đối thủ nẫng tay trên rồi! Có chuyện gì thì nói đi, không thì tôi về thật đấy!"

Cố Lam ngồi dậy, nhấp một ngụm nước cam.

Đường Duệ là bạn học đại học với cậu. Tình bạn mười năm như rượu ủ lâu ngày, nồng đượm và sâu sắc. Trong thế giới này, người mà Cố Lam tin tưởng duy nhất chính là Đường Duệ, cũng là người duy nhất biết chuyện cậu và Lạc Kỳ từng bên nhau.

Vì vậy, Cố Lam biết Đường Duệ đã đến thì sẽ không rời đi dễ dàng.

Cậu xoay cổ tay, đưa ngón trỏ và ngón giữa lên làm động tác kẹp thuốc lá, một cử chỉ quá quen thuộc, những ngón tay dài tạo thành một đường cong đẹp mắt.

Đường Duệ sửng sốt. Đã nhiều năm rồi anh không còn thấy Cố Lam làm động tác ấy. Anh gần như nín thở:

"Lam Lam… đừng làm tôi thất vọng như vậy chứ."

Cố Lam vốn là người mang tâm hồn lãng mạn, nghệ sĩ, cậu từng ghét cay ghét đắng thuốc lá, rượu chè, nhưng sau khi Lạc Kỳ rời đi, cậu lại bắt đầu hút thuốc. Cậu muốn hiểu vì sao Lạc Kỳ lại mê thuốc đến vậy, thứ khiến hắn say đắm chứ không phải một người như Cố Lam.

Dù đã thử hút, Cố Lam vẫn không thể hiểu được thuốc lá có gì đặc biệt, vì không giỏi hút, cậu từng làm tổn thương cổ họng. Cuối cùng cậu cai được, nhưng vẫn giữ thói quen ngửi mùi thuốc lá, như một kiểu tự hành xác.