Bún ốc từ trước đến nay vẫn luôn là món khoái khẩu của Trình Miên. Trái lại, Giang Khinh Phỉ lại vô cùng “dị ứng” với món này, có lẽ là vì ghét bỏ mùi tin tức tố của bản thân nên anh cũng mang ác cảm với bún ốc, đến mức nhiều lần nghi ngờ khẩu vị ẩm thực của Trình Miên và kiên quyết cấm tuyệt đối không được ăn trong nhà.
Thế nhưng, mặc cho Giang Khinh Phỉ đã bao lần phản đối, bao lần từ chối, Trình Miên vẫn cứ “liều mạng” đặt từng thùng bún ốc về nhà. Cậu còn mạnh miệng tuyên bố sẽ chất đầy kho nhỏ trong biệt thự cho bằng được, thậm chí còn dám vừa lải nhải vừa đối mặt với khuôn mặt đen sì của Giang Khinh Phỉ: “Biết đâu ngửi nhiều mùi bún ốc lại giúp anh học được cách đối mặt với tin tức tố của mình thì sao?”
Trình Miên sờ bụng lép, vừa hé miệng thì liền bị Giang Khinh Phỉ nhét cho một cái bánh mì và một ly sữa. Anh nhìn cậu phồng má, vẻ mặt rõ ràng là không cam lòng vì chẳng được ăn bún ốc, liền cúi đầu cười khẽ, đưa ngón tay chọc vào má cậu.
Trình Miên bỗng nhai bánh mì nhanh hơn hẳn, ăn xong liền quay đầu cắn luôn ngón tay anh.
Giang Khinh Phỉ nhướng mày, ánh mắt lấp lánh đầy hàm ý.
Trình Miên vừa ngậm ngón tay vừa ú ớ uy hϊếp: “Có cho không? Không cho là em cắn chết anh đấy.”
Giang Khinh Phỉ thầm nghĩ, dữ thật, còn dữ hơn cả con poodle bé bằng bàn tay nhà Khúc Gia Dương. Anh gật đầu, ra hiệu: “Nhả ra, anh đi nấu cho em.”
Trời đất ơi.
Hôm nay Giang Khinh Phỉ uống nhầm thuốc à?
Cho phép cậu ăn bún ốc đã là chuyện lạ, giờ còn muốn tự mình xuống bếp nấu nữa?
Trình Miên nghi ngờ nhìn anh mấy giây, trong đầu lập tức vẽ ra một viễn cảnh Giang Khinh Phỉ bỏ độc vào bún ốc để gϊếŧ người diệt khẩu. Nhưng vừa nghĩ đến đó cậu đã lắc đầu, Giang Khinh Phỉ không phải loại người như vậy.
Thấy anh đã bước vào bếp, Trình Miên vội vàng lẽo đẽo theo sau như một cái đuôi nhỏ, khó khăn thò đầu ra từ phía sau lưng anh: “Thôi không cần phiền phức vậy đâu, để em nấu là được rồi.”
“Khách sáo gì với anh,” Giang Khinh Phỉ nói, “Anh cũng muốn ăn.”
Trình Miên sửng sốt.
Vài giây sau, cậu lặp lại từng chữ, xác nhận lại lần nữa: “Anh cũng muốn ăn bún ốc? Là bún ốc á? Cái món có mùi tin tức tố giống của anh á?”
Đôi mắt đẹp như chứa đầy sao sáng của Trình Miên ngẩng lên, tràn ngập kinh ngạc, cổ cậu trắng ngần lộ ra mấy vết hồng nhạt. Giang Khinh Phỉ không biểu cảm gì, đưa tay che mắt cậu lại, chỉ “ừ” một tiếng.
Trình Miên: “...”
Giang Khinh Phỉ ung dung tiếp lời: “Nếu trí nhớ em không quá tệ, hoặc em để ý kỹ hơn một chút, thì chắc sẽ phát hiện tối qua lúc em về, anh đã đích thân vào bếp nấu cho em một bát bún ốc.”
Trình Miên chớp mắt, hàng mi dài như cánh quạ khẽ run lướt qua lòng bàn tay anh. Giang Khinh Phỉ thấy lòng bàn tay hơi ngứa, nhưng vẫn cố nhịn, không rút tay lại.
“Chỉ là,” anh tiếp tục, “lúc đó xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn.”
Trình Miên cuối cùng cũng mở miệng: “Vì em đến kỳ phát tình, anh đưa em đi kiểm tra toàn thân. Nhưng mà này, sao anh lại bắt em đi kiểm tra toàn thân? Chẳng lẽ anh nghĩ em nói dối chuyện đến kỳ phát tình?”
Thật ra đúng là anh nghĩ vậy.
Ai ngờ trong thế giới này lại có một thiết lập ABO không hợp lẽ thường như thế chứ.
Chỉ ngưng một giây, Trình Miên đã nắm tay anh kéo xuống, giọng chất vấn không vui: “Vậy là anh thấy Omega không thể đến kỳ phát tình sớm như vậy, hay là anh nghĩ em cô đơn quá nên bịa chuyện để lừa anh lên giường?”
Cô đơn quá nên lừa anh lên giường.
Giang Khinh Phỉ giật giật khóe mắt.
Trước khi ở bên Trình Miên, anh từng nghe không ít lời đồn. Rằng đừng thấy Trình Miên bề ngoài trông ngoan ngoãn, ánh mắt vô tội, chứ một khi mở miệng ra là mắng người không chừa ai, nói chuyện thì miệng nhỏ cứ bập bập không ngừng. Nhưng anh chỉ nghe thôi, chưa từng thật sự trải nghiệm.
Cho đến tận bây giờ.
Giang Khinh Phỉ ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: “Em đừng nói bậy. Em không có cô đơn đến mức phải lừa anh lên giường.”
Chỉ có anh muốn dụ Trình Miên lên giường thì có.
Anh không dám tiếp tục dây vào đề tài kỳ phát tình với Trình Miên nữa, trong khi anh chỉ như học sinh tiểu học về ABO thì Trình Miên đã là nghiên cứu sinh tốt nghiệp rồi.
Giang Khinh Phỉ móc từ túi ra một viên kẹo trái cây, thừa lúc Trình Miên không chú ý nhét vào miệng cậu, rồi nhanh tay xách hai túi bún ốc, định đuổi người ra ngoài.
Ai ngờ Trình Miên không chịu, kết quả biến thành Trình Miên ở lại trong bếp, còn anh bị đuổi ra ngoài đứng canh cửa.
Dù vậy, anh cũng không dám đi xa. Giờ đây trong mắt anh, Trình Miên như một chú thỏ nhỏ, cần được cẩn thận chăm sóc từng li từng tí. Anh tựa người vào khung cửa bếp, khoanh tay nhìn bóng dáng cậu đi đi lại lại.
Ánh mắt anh thong dong lướt theo từng cử động của Trình Miên, thấy cậu lại mở tủ lạnh lấy ra một túi chả tôm và chả bò. Trình Miên không thích ăn tôm, nhưng Giang Khinh Phỉ thì có, chả tôm này rõ ràng là chuẩn bị cho anh.
Hai mươi phút sau, Trình Miên bưng ra một tô bún ốc nóng hổi, đầy ắp nguyên liệu, đặt xuống bàn, chỉ vào đó nói: “Em cho thêm chả tôm anh thích ăn đấy.”
Giang Khinh Phỉ chống cằm nhìn cậu, cười như không cười: “Nhưng anh cũng muốn ăn chả bò.”
Trình Miên nhìn tô mình, rồi lại nhìn anh, cầm thìa xúc cho anh hai viên, hung dữ nói: “Ăn nhanh lên!”
Giang Khinh Phỉ cụp mắt, bật cười thành tiếng.