Trình Miên cứ tưởng anh sẽ nổi giận vì cậu nhắc đến tin tức tố, không ngờ Giang Khinh Phỉ lại chỉ để tâm tới hai chữ "bạn giường". Vẻ mặt Giang Khinh Phỉ như thể đang tiêu hóa chậm thông tin, còn Trình Miên thì trông như chẳng thèm để tâm, cứ như câu hỏi kia không đáng để bận lòng: "Không phải chính anh nói thế à?"
Giang Khinh Phỉ nghiến răng ken két: "Anh nói hả?"
Cái màn tỏ tình đình đám của anh năm đó bị người ta truyền miệng bao năm, ai nấy đều khen là một đôi trời sinh. Vậy mà đến miệng Trình Miên lại thành "bạn giường"?
Giang Khinh Phỉ tức đến mức chỉ muốn túm cổ cậu dạy dỗ một trận. Nhưng Trình Miên lại còn thong thả bẻ ngón tay, tường thuật rành rọt cái "hiện trường phát ngôn bạn giường" năm ấy.
"Anh không nhớ thật à? Cũng phải thôi, anh là tổng tài mà, quý nhân hay quên. Anh còn nhớ hồi đại học không? Anh năm tư, em năm hai. Em thấy anh sắp tốt nghiệp rồi, nếu không tỏ tình thì sợ không kịp nữa, nên nhân lúc mấy anh liên hoan tốt nghiệp, em liền tóm lấy anh mà tỏ tình."
Giang Khinh Phỉ gật đầu. Đoạn ký ức này thì anh vẫn còn nhớ rõ.
Trình Miên liếc nhìn anh một cái, tiếp lời: "Nhưng không phải anh bảo là anh sẽ không thích em sao? Hồi đó em không tin, nghĩ chắc là do lời tỏ tình của em quá đột ngột, nên mới kiên trì, tin rằng thời gian sẽ chứng minh tất cả, chứng minh em thật lòng thích anh, rồi anh cũng sẽ thích em."
Giang Khinh Phỉ chau mày.
Trình Miên lại tiếp tục không ngừng:
"Vậy mà anh nói gì với em? Anh bảo thời gian là con dao sắc bén, sớm muộn cũng sẽ cho em biết thế giới này tàn nhẫn cỡ nào. Còn bảo yêu đương sẽ ảnh hưởng đến tốc độ xử lý tài liệu của anh nữa!"
Lông mày Giang Khinh Phỉ càng lúc càng nhíu chặt.
Miệng Trình Miên vẫn hoạt động không ngừng: "Em vẫn kiên trì đấy chứ, nhưng rồi anh thấy phiền. Kết quả hôm đó em mượn rượu giải sầu, anh thì bị bạn bè mời uống mấy chén chia tay, cả hai đều say, thế là chuyện đó xảy ra. Anh còn cắn vào cổ em, đánh dấu tạm thời nữa. Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh nói: "Đừng tưởng chỉ vì ngủ với nhau mà chúng ta có thể ở bên nhau, cùng lắm chỉ là bạn giường mà thôi"."
Cậu nhìn thẳng vào mắt Giang Khinh Phỉ, từng chữ từng câu rõ ràng: "Ngoài ra, không có khả năng nào khác."
Giang Khinh Phỉ: "..."
Xong rồi. Anh có nói mấy lời này khi nào chứ? Rõ ràng là Trình Miên đem mấy chuyện thật rồi chắp vá thêm thắt cho thành tác phẩm sáng tạo nghệ thuật!
Giang Khinh Phỉ tức đến ngứa răng.
Anh hít sâu một hơi, cố nhắc nhở bản thân không nên chấp nhặt với bệnh nhân. Nhưng anh còn chưa lên tiếng, Trình Miên đã không định buông tha.
Nằm gọn trong vòng tay anh, cậu đong đưa chân, đầu ngọ nguậy, ánh mắt bỗng trở nên sâu xa cảm khái: "Chậc, hồi đó em còn nhỏ, lên giường với anh một lần rồi đúng là ăn một miếng, nghiền luôn. Một mặt thấy anh đúng là khỏe, một mặt thì lại muốn xem anh có bị vả mặt không. Kết quả sao? Cứ thế mà dính nhau suốt mấy năm."
Mặt Giang Khinh Phỉ sắp chuyển màu rồi.
Anh trầm giọng hỏi: "Vậy bây giờ em nghĩ thế nào?"
Trình Miên đáp tỉnh bơ: "Em còn nghĩ gì nữa? Em thấy anh nói cũng đúng thôi. Tình yêu chẳng qua là hòn đá cản đường trên con đường em đoạt Ảnh đế. Thỉnh thoảng có người giải quyết nhu cầu sinh lý là được rồi. Làm người thì đừng tham quá."
Giang Khinh Phỉ lại hít một hơi thật sâu.
Nhưng Trình Miên thì vẫn dửng dưng, hình như còn tưởng cái câu "hiểu chuyện" kia sẽ được Giang tổng tán thưởng.
Dù gì trước đây mỗi lần cậu lờ mờ cảm thấy hai người có thể thay đổi mối quan hệ, Giang Khinh Phỉ đều nhanh chóng tạt cho một gáo nước lạnh. Bây giờ cậu đã tỉnh táo thế này, lẽ ra Giang Khinh Phỉ phải mừng rỡ mới đúng. Biết đâu còn phải nhảy bungee hét lên: "Trời ơi, cuối cùng Trình Miên cũng chịu thông minh một lần!"
"Hai chúng ta là hợp tác đôi bên cùng có lợi, sung sướиɠ rêи ɾỉ luôn ấy chứ." Trình Miên nói thêm, "Em hoàn toàn tỉnh táo."
Giang Khinh Phỉ tức đến choáng váng, dứt khoát ném cậu xuống ghế sofa cái "bịch", chống hai tay sau lưng cậu, cúi người ép sát. Khuôn mặt anh không cười thì trông cực kỳ có khí thế. Đôi mắt đen thẫm như mực khóa chặt lấy cậu.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cục tức trong lòng Giang Khinh Phỉ vẫn không tan. Anh rít từng chữ: "Nói lắm như vậy, bây giờ em còn bám theo anh là vì thấy anh khỏe?"
Trình Miên tròn mắt vô tội nhìn anh: "Chứ còn sao nữa? Vì anh mặt đen à? Vì anh nói chuyện khó nghe, hay vì mùi tin tức tố của anh nồng quá?"
Giang Khinh Phỉ: "Trình Miên!"
Trình Miên nhanh nhảu: "Ối trời, biết rồi biết rồi, em không nói tin tức tố của anh nữa là được chứ gì. Người dũng cảm là phải dám đối mặt với hiện thực. Sao anh cứ để bụng mỗi cái vụ tin tức tố thế?"
Cậu thò đầu ra khỏi vòng tay Giang Khinh Phỉ, liếc thấy thùng mì ốc sên giấu trong góc phòng, bèn nghiêm túc nói một câu: "Nhưng ngay lúc này, em thật sự rất nhớ mùi tin tức tố của anh. Hiểu ý em chứ?"