Kim Bảo Bảo đang lái xe về nhà thì thấy điện thoại đổ chuông. Vừa nhìn thấy tên Trình Miên, anh ta lập tức nghe máy, chưa kịp để đầu bên kia mở lời đã nói liền một tràng: “Không phải em nói không mở máy sao? Nhưng mà cũng tốt, mở máy thì mở. Em nói cái gì mà quà tặng cho tôi? Đồng hồ mấy triệu bạc lẽ ra phải tặng cho chồng em chứ, sao lại đưa cho tôi?”
Giang Khinh Phỉ: “Trình Miên tặng anh cái đồng hồ mấy triệu?”
Giọng nói lạ vang lên khiến Kim Bảo Bảo giật nảy mình, nuốt khan một cái. Trong đầu chỉ còn lại một cụm từ duy nhất, bạn trai của Trình Miên.
Anh ta dè dặt hỏi thử: “Giang tiên sinh?”
Anh chỉ biết người yêu của Trình Miên họ Giang.
“Ừm.” Giang Khinh Phỉ lạnh nhạt đáp lại.
Kim Bảo Bảo lập tức thầm kêu khổ trong bụng. Anh ta vội vàng tấp xe vào lề, nâng điện thoại lên cẩn thận như đang tiếp chuyện với một vị đại gia, cuống quýt giải thích: “Giang tiên sinh, anh đừng hiểu lầm! Khi nãy tôi chỉ đùa thôi. Trình Miên vừa quay xong là chạy thẳng tới tòa nhà Vân Châu, nhất định đòi mang quà về tận nhà tặng cho anh.”
Món quà sao lại lọt vào tay mình thì bản thân anh ta cũng không rõ.
Giang Khinh Phỉ chẳng mấy quan tâm tới món quà, thứ anh để ý hơn là Trình Miên đã gặp chuyện gì?
“Cậu ấy bị sao?”
Kim Bảo Bảo nghe vậy thì mặt mày xám ngoét. Trong lòng chỉ biết than thầm, thôi rồi, chuyện đã tới nước này thì có trốn cũng không xong.
Anh ta hít sâu một hơi, ổn định lại tinh thần, kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ở tòa nhà Vân Châu. Biết rõ nếu Giang Khinh Phỉ đã đích thân gọi điện, thì dù có giấu cũng chẳng giấu nổi, chi bằng kể thẳng từ đầu tới cuối, không quên nhấn mạnh việc Trình Miên bị thương.
“Trước khi về tôi đã đưa em ấy đi bệnh viện xử lý vết thương. Bác sĩ bảo không nghiêm trọng. Chuyện đáng lo là đám buôn người kia mới đúng.”
Giang Khinh Phỉ càng nghe, sắc mặt càng tối lại. Anh cúi đầu nhìn người trong lòng.
Trình Miên đang nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh, khẽ hé mắt len lén nhìn ra ngoài. Giang Khinh Phỉ im lặng hai giây rồi kéo tay cậu xuống, chắn ngang tầm mắt. Anh cất giọng bình tĩnh tới mức lạnh lẽo: “Cậu ấy có kiểm tra đầu chưa?”
Kim Bảo Bảo sững người: “Dạ?”
“Tôi nghi Trình Miên bị đập đầu.”
“Hả?”
Nửa tiếng sau, Giang Khinh Phỉ đưa Trình Miên đến bệnh viện tư nhân danh tiếng nhất thủ đô, bệnh viện thuộc sở hữu của bạn thân anh, Khúc Gia Dương, bác sĩ chuyên khoa thần kinh.
Sau một lượt kiểm tra gấp gáp, Khúc Gia Dương vừa đẩy gọng kính vừa gật gù kết luận: “Có dấu hiệu rối loạn ý thức nhẹ.”
Giang Khinh Phỉ nhíu mày: “Ý anh là sao?”
“Dùng lời của anh mà nói thì đầu óc hơi có vấn đề một chút, nên nhận thức tạm thời bị lệch. Nhưng không cần quá lo, chỉ cần theo dõi sát sao, tâm trạng ổn định thì sẽ sớm hồi phục.”
Giang Khinh Phỉ cau mày, sắc mặt lạnh như băng. Anh cúi đầu nhìn người trong lòng, còn Trình Miên thì chẳng màng đang ở bệnh viện hay trước mặt ai, cứ rúc rích bên anh như con mèo nhỏ. Anh để mặc cậu ôm chặt không buông, đôi tay lướt nhẹ trên da, cảm giác mềm mại ấm áp. Đôi mắt long lanh ngước nhìn anh khiến anh chần chừ một thoáng, lại quay sang hỏi Khúc Gia Dương: “Thật sự không sao? Có cần dùng thuốc hoặc kiêng gì không?”
Khúc Gia Dương đáp: “Cơ thể hoàn toàn ổn. Chỉ cần được quan tâm, giữ tâm trạng thoải mái là được.”
Nói đến đây, chính bác sĩ Khúc cũng cảm thấy mình đang nói lời vô ích, từ khi Giang Khinh Phỉ quen Trình Miên đến giờ, lúc nào chẳng như nâng trứng hứng hoa.
Anh ta xua tay, bổ sung thêm: “Cứ đối xử như trước giờ là được, đừng để em ấy hoảng hay nghi ngờ hiện thực. Giai đoạn này không nên làm em ấy dao động nhận thức.”
Giang Khinh Phỉ gật đầu, im lặng giây lát rồi lại ngập ngừng.
Khúc Gia Dương nhướng mày: “Nói đi, trễ thế này rồi tôi còn chưa ăn cơm đâu.”
“Em ấy cứ khăng khăng bảo là đang trong kỳ phát tình, còn đòi tôi đánh dấu.”
“?” Khúc Gia Dương không phản ứng kịp.
Ngay lúc đó, cô thực tập sinh đi cùng bác sĩ Khúc tò mò ló đầu ra: “Phát tình? Đánh dấu? Alpha? Omega?”
Giang Khinh Phỉ liếc mắt nhìn cô: “Cô biết mấy chuyện này?”
Thực tập sinh cười bí hiểm: “Biết chứ. Em đề nghị Giang tiên sinh nên giải quyết kỳ phát tình cho Trình tiên sinh trước, rồi hẵng tính chuyện đánh dấu sau.”
“...”
“Lát nữa em sẽ gửi tài liệu cho anh, nhớ đọc kỹ nha.”
Phải nói, cô thực tập sinh này đi theo Khúc Gia Dương cũng không uổng công, ít nhất thái độ làm việc rất chuyên nghiệp. Trên đường về, Giang Khinh Phỉ nhận được tài liệu từ Khúc Gia Dương chuyển lại, tài liệu đã được biên tập lại kỹ lưỡng. Ngoài ra còn kèm một chuỗi dấu ba chấm và tin nhắn bổ sung:
“Sao nhìn giống anh đang chiếm tiện nghi người ta thế?”
Vừa về đến nhà, Giang Khinh Phỉ lập tức mở tài liệu ra đọc.
Chưa được năm phút, cửa thư phòng bị gõ.
Trình Miên vừa tắm xong, còn vương hơi nước, mặc áo choàng rộng thùng thình, làn da trắng trẻo như sứ ẩn hiện sau lớp vải. Cậu đi chân trần vào phòng, ánh mắt ngại ngùng mà dịu dàng, bước tới trước mặt anh, vòng tay qua cổ rồi ngồi phịch xuống lòng anh.
Gương mặt cậu còn lấm tấm hơi nước, đuôi mắt ửng đỏ.
Trình Miên nhìn anh, giọng tủi thân:
“Em phát tình lâu lắm rồi mà anh cứ né tránh. Dù mình chỉ là bạn giường, hỗ trợ lẫn nhau, thì cũng không nên đối xử với em như vậy chứ. Lúc anh vào kỳ mẫn cảm, em đều bỏ việc để chăm anh, giờ đến lượt em, sao anh lại đẩy em ra?”
Giang Khinh Phỉ: "..."
Tốt thật, không chỉ ABO mà giờ còn thành quan hệ hỗ trợ tinh thần.
Ngón tay anh siết nhẹ eo cậu, ánh mắt trầm xuống. Trình Miên vẫn không hề sợ, còn nghiêng đầu hỏi tiếp: “Em cho anh cơ hội cuối cùng đấy. Có định đánh dấu em không? Nếu không, em đi tìm người khác đó.”
Tìm người khác?
Giang Khinh Phỉ cười lạnh trong lòng, tay siết eo càng chặt. Anh kéo cậu vào lòng, liếc nhìn đôi chân trần trắng mịn dưới áo choàng, lại nhìn chiếc gáy trắng nõn đang cố rúc vào ngực mình.
Đánh dấu à?