Chương 38

Tiểu Quan nghe tiếng “chậc” đầy ẩn ý kia, lông tơ sau gáy cũng dựng đứng cả lên, lo lắng hỏi: “Sao vậy anh An? Cái này không được ạ?”

Thực ra cậu cũng chẳng hiểu tại sao Dương Tử An lại bắt mình đi mua băng cá nhân và đủ thứ linh tinh khác. Ban đầu còn tưởng là mình nghe nhầm, hoặc là anh bị thương. Nếu là bị thương thật thì cậu lo đến mức xỉu tại chỗ cũng không chừng. May mà chẳng có chuyện gì, anh chỉ là... Đơn giản muốn xài tiền thôi.

Thấy Tiểu Quan lo sốt vó, Dương Tử An thở dài: “Không sao, tuy hơi xấu nhưng dùng tạm được. Giúp anh dán lên cổ.”

Tiểu Quan: “Hả?”

Dương Tử An: “Nhanh lên nhanh lên, Omega mà ra ngoài thì phải dán băng che tuyến chứ.”

Tiểu Quan: “Hả?”

Cậu ngơ ngác "hả" liên tục, mặt đầy bối rối, chẳng hiểu Dương Tử An đang nói cái gì. Rõ ràng là từng chữ đều nghe hiểu, mà ghép lại thì méo hiểu nổi.

Nhưng vì sợ tính khí của anh, cậu không dám lề mề, nhanh chóng xé một miếng băng cá nhân rồi định dán lên cổ anh.

“Ê ê ê, dán ra sau gáy, đằng sau cơ!”

“À à.” Cậu thanh niên vội vàng chỉnh tay, miếng băng dán trượt ra sau gáy.

“Bộp” một cái dán xong, lúc đầu cảm giác hơi lạ, Dương Tử An đưa tay ra sau sờ thử, thấy mới mẻ lắm. Anh gọi Tiểu Quan lại, bắt đầu lục lọi mấy thứ còn lại cậu mua về, nào là sữa tắm hương chanh, sữa rửa mặt, thậm chí cả dầu gội đầu.

Tiểu Quan thấy mà rầu rĩ: “Anh An, như này... Không kỳ lắm sao?”

Dương Tử An không ngẩng đầu: “Kỳ gì chứ?”

Tiểu Quan mặt mũi khổ sở: “Anh không thấy người toàn mùi chanh thì hơi quá không? Kiểu như tinh chanh sống ấy...”

Chua kinh khủng.

Ba chữ cuối cậu không dám nói ra, sợ bị ăn đấm thì khổ. Nhưng cậu nghĩ mình nói cũng khá rõ rồi, thấp thỏm đợi bị mắng. Không ngờ Dương Tử An lại rất điềm tĩnh, trái hẳn với mọi khi.

Thậm chí còn rất đắc ý nói: “Thì đúng mà, đã là Omega mùi chanh thì phải giống tinh chanh mới đúng. À đúng rồi, để anh nói cho chú nghe Omega là gì, dạo này chú phối hợp với anh và Trình Miên nhé, tụi anh sau này còn đóng phim chung.”

Tiểu Quan: “?”

Cái quái gì vậy?

Chiều hôm đó cuối cùng cũng đến cảnh quay của Trình Miên.

Đạo diễn Nghê Vận cực kỳ hài lòng với cậu, chủ yếu vì Trình Miên nhập vai rất nhanh, diễn cũng tốt, tuy không học chính quy nhưng lại có tố chất thiên bẩm.

Sau hai tiếng quay, máy quay chuyển sang cảnh của Tề Trừng Nhạc.

Cảnh hôm nay là đoạn Trình Miên liên tục mơ thấy kẻ gϊếŧ người quay lại hãm hại mình, dẫn đến tinh thần sụp đổ. Cậu không hiểu sao cảnh sát mãi chưa tìm ra hung thủ, còn mình, nạn nhân thì phải sống trong sợ hãi mỗi ngày. Sau khi quay xong phần của Tề Trừng Nhạc, sẽ đến cảnh đối diễn giữa hai người họ. Nghê Vận bảo cậu tranh thủ nghỉ ngơi, chuẩn bị tâm lý thật tốt cho cảnh tiếp theo.

Thế là Trình Miên ôm cái ghế nhỏ ra góc ngồi, chưa được bao lâu thì ngửi thấy một mùi chanh thoang thoảng. Cậu ngẩng đầu lên tìm nguồn hương, thì thấy Dương Tử An đang đi đến.

Anh ta càng đến gần, mùi chanh càng đậm.

Mùi này... Không phải là mùi tin tức tố của Dương Tử An chứ?

Vèo một cái, sắc mặt Trình Miên lập tức biến đổi.

Dương Tử An chẳng nhận ra nét mặt đó, anh còn mải mê hít lấy hít để mùi trên người mình. Vừa nãy đi ngang qua, mấy nhân viên đoàn phim ai cũng nhìn anh với vẻ mặt kỳ quái. Anh hỏi đại một câu “có thấy mùi gì không”, ai nấy đều trả lời “mùi chanh”.

Dương Tử An nghe mà mừng rỡ.

Quả nhiên, số đồ chanh mua về phát huy tác dụng rồi.

Trong lòng phấn khích, anh nhanh chân ngồi xuống bên Trình Miên, vui vẻ hỏi:

“Trình Miên, em thấy mùi chanh trên người anh có thơm không?”

“Anh... Mùi tin tức tố của anh nồng quá vậy? Anh đến kỳ rồi hả? Có mang thuốc ức chế không?” Trình Miên căng thẳng hỏi.

Dương Tử An: “Hả?”

Nhìn anh ngơ ra như gà mắc tóc, Trình Miên thầm nhủ: "Tề Trừng Nhạc không phải bảo sẽ nhắc Dương Tử An à? Sao giờ anh ta như này... Quả nhiên là Beta à? Vẫn chưa hiểu rõ về Omega."

Trình Miên giải thích: “Anh vừa mới phân hóa từ Beta thành Omega, chắc chưa hiểu rõ tình trạng sinh lý của Omega. Mùi tin tức tố nồng như vậy rất có thể là dấu hiệu sắp đến kỳ. Với lại, mùi của anh mạnh như thế còn có khả năng kí©h thí©ɧ những Omega hoặc Alpha khác, gây ra hậu quả nghiêm trọng.”

Dương Tử An: “...”

Phát... Phát tình kỳ?

Má ơi, Tề Trừng Nhạc sao không nói cho anh biết vụ này?

Nghe Trình Miên nói vậy, chẳng phải giờ anh là một quả bom tìиɧ ɖu͙© di động à?

Dương Tử An mặt mày chết trân.

Vậy sao được!

Anh đứng bật dậy: “Anh phải đi tắm ngay... À không, phải tiêm thuốc ức chế liền mới được!”

Thì ra, mùi chanh là không được cho người khác ngửi.

Dương Tử An hiểu rồi.