Từ nhỏ đến lớn sống hai mươi mấy năm, lần đầu tiên trong đời, Dương Tử An mới cảm thấy có người “hợp gu” mình đến thế.
Biết đánh nhau thì thôi không nói, đến tư duy và quan điểm cũng ngang tầm anh.
Anh vừa đi đến phim trường vừa nói chuyện với Tề Trừng Nhạc về kịch bản ABO liên quan. Trước đây Dương Tử An vốn không ưa Trình Miên, đã thế lại còn cố ý tìm hiểu gốc gác của cậu. Giờ Trình Miên ký hợp đồng với một công ty tên là Nam Chi Giải Trí, một tập đoàn lớn trong ngành, đã lăng xê ra không ít ảnh đế, ảnh hậu, thậm chí là thiên vương, thiên hậu.
Thật ra ban đầu công ty này không tên là Nam Chi, sau đó vì tổng giám đốc theo đuổi một nghệ sĩ trong công ty tên là Tô Nam Chi, để thể hiện tình cảm sâu nặng, anh ta đổi luôn tên công ty theo tên cô.
Nam Chi Giải Trí nắm quyền như bá chủ trong giới, nghệ sĩ nổi bật dưới trướng rất nhiều, kéo theo những người nhỏ bé như Trình Miên, loại diễn viên hạng ba mươi tám chẳng có chút tài nguyên nào để chia. Nói trắng ra thì đúng kiểu “người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra”.
Trước đây Dương Tử An còn có thể nói một câu “Nam Chi làm ăn ngon đấy”, giờ thì muốn làm bạn với Trình Miên rồi, tự nhiên lại thấy thương cho cậu.
Anh thở dài, giọng đầy lo lắng: “Cái kịch bản Trình Miên đang làm có nhà đầu tư nào chưa? Anh thấy cậu ấy có vẻ thích kịch bản đó lắm. Nhỡ không có đầu tư thì sao... Hay là vầy đi, anh bỏ vốn, rồi anh với chú mỗi người giữ một vai, thấy sao? Chú muốn làm Alpha hay Omega? Mà nhìn mặt chú dữ thế, làm Alpha đi. Chứ mà chú làm Omega, chắc chẳng có Alpha nào để ý.”
Tề Trừng Nhạc: “...”
M* nó chứ, anh nghĩ tới bước đó luôn rồi hả?
Tề Trừng Nhạc hít sâu mấy hơi, bình tĩnh lại thì bắt đầu hoài nghi cái cớ mình nghĩ ra có đủ dùng không. Nhưng nghĩ lại, hình như chỉ có cách này là ổn nhất. Thế là anh đành cắn răng gật đầu theo: “Vốn dĩ là vậy mà, với cả kịch bản là người bên chỗ tôi viết.”
Đợi lát nữa phải về bảo fan nhà mình một tiếng, xin mượn ít mẩu đam mỹ fanfic do họ viết về anh với người yêu cũ để xài tạm.
Nghe đến đây, Dương Tử An cười toét miệng: “Thế thì dễ rồi còn gì! Xem thử có vai nào hợp với anh không, có là anh đầu tư ngay.”
Tề Trừng Nhạc mặt cứng đờ.
Trong mơ anh cũng chẳng ngờ Dương Tử An lại hợp tác ăn ý đến thế.
“Có hay không thì nói thẳng ra, Tề Trừng Nhạc chú là đàn ông con trai, dứt khoát lên. Có là có, không thì thôi, anh không giận đâu.”
Tề Trừng Nhạc: “Tạm thời là có. Còn có hợp không thì phải thử mới biết.”
Dương Tử An khoát tay: “Cái đó đơn giản. Vai đó là kiểu gì?”
Tề Trừng Nhạc: “Vai của anh ấy à, ban đầu là Beta, sau do tai nạn nên phân hoá lần hai thành Omega.”
Dương Tử An kinh ngạc: “Ồ hố, còn là nhân vật số phận éo le nữa chứ. Được, được lắm! Gần đây anh sẽ nhập vai với Trình Miên, đảm bảo sau này chen chân được vào đoàn phim tụi chú!”
Tề Trừng Nhạc chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo...
Hôm nay, không khí trong đoàn làm phim "Truy Kích Tử Thần" có gì đó... Rất sai sai.
Buổi sáng là cảnh diễn của nam nữ chính. Dương Tử An vào vai nam phụ nên chưa đến lượt, nhưng anh vẫn nán lại phim trường từ đầu đến cuối. Nhân viên đoàn phim chẳng có ấn tượng tốt xấu gì với anh, chỉ là gặp thì tránh xa là chuyện đương nhiên. Chủ yếu vì Dương Tử An hay lấy cái mác “tôi có tiền” ra mà làm càn, lúc không đóng phim thì toàn chỉ trỏ chõ mũi vào chuyện của diễn viên khác.
Nhưng hôm nay, Dương Tử An cứ như ăn nhầm thuốc vậy.
Anh ngoan ngoãn ngồi ở góc trên chiếc ghế bố, cầm điện thoại chăm chú nhìn cái gì đó, vẻ mặt còn nghiêm túc lạ thường.
Mọi người trong đoàn ai nấy đều thấy tò mò, nhưng cũng chẳng ai dám đến bắt chuyện. Trợ lý của anh, một người tính cách khá dễ thương, hôm nay lại không có mặt, nên nhân viên chỉ biết liếc mắt một cái rồi lặng lẽ làm việc tiếp.
Chừng nửa tiếng sau, trợ lý Tiểu Quan của Dương Tử An quay lại, trên tay xách một túi to.
Tiểu Quan vừa mới tốt nghiệp đại học, là con trai, nhưng cao chỉ tầm mét bảy. Vừa đến phim trường, cậu ta vác túi trước ngực, đảo mắt một vòng là tìm thấy Dương Tử An, rồi chạy thẳng về phía anh.
“Anh An, em về rồi!”
Dương Tử An nghe tiếng liền ngẩng đầu.
Tiểu Quan gật đầu lia lịa, đặt túi trước mặt, bắt đầu lôi đồ ra.
Đầu tiên là mấy hộp băng cá nhân: “Cái này tiệm thuốc giới thiệu, có loại dùng được cho trẻ nhỏ, có cả Vân Nam Bạch Dược, rồi loại bình thường, đủ hết luôn, anh coi thử đi.”
Dương Tử An vừa liếc là thấy loại "dùng được cho trẻ nhỏ". Anh cầm lên, mở hộp xem, cũng chỉ là loại băng cá nhân thông thường, trên vỏ hộp có ghi là mềm mại thân thiện với da, thích hợp cho trẻ em.
Chậc.
Loại Trình Miên dùng mua ở đâu nhỉ?