Trình Miên và Giang Khinh Phỉ đã sống chung với tư cách "bạn giường" được mấy năm. Tuy hai người hiếm khi giao tiếp chuyện đời thường, nhưng ở bên nhau lâu như vậy, Trình Miên cũng coi như đã nắm rõ vài thói quen của Giang Khinh Phỉ. Ví dụ điển hình là mỗi khi bước vào kỳ mẫn cảm, người đàn ông này rất thích cắn cổ cậu.
Mà cắn cổ nghĩa là gì?
Là đánh dấu!
Tất nhiên, với mối quan hệ mập mờ này thì chắc chắn không thể là đánh dấu vĩnh viễn. Vì nếu đã là dấu ấn cả đời, thì sau này phải sống bên nhau, sinh con đẻ cái, thậm chí còn phải được nhà họ Giang chấp nhận... Nghĩ tới thôi đã thấy khó vô cùng.
Chiếc áo khoác lông vũ của Trình Miên bị ném bừa dưới đất, bên trong cậu chỉ mặc chiếc áo len mỏng màu xám nhạt, rộng thùng thình, kéo nhẹ một cái là lộ ra gần hết bờ vai và phần gáy trắng ngần. Cậu cố ý vươn cổ về phía Giang Khinh Phỉ, làn da trắng nõn phản chiếu ánh đèn khiến ánh mắt người đàn ông dần trở nên u tối.
Cổ của Trình Miên vừa dài vừa đẹp. Những lúc Giang Khinh Phỉ bận làm việc, Trình Miên thường hay ôm lấy anh. Khi đó, Giang Khinh Phỉ vẫn có thể vừa xử lý công việc vừa bóp nhẹ gáy cậu, dỗ dành như dỗ một con mèo ngoan.
Ngón tay anh lạnh buốt, vừa chạm vào da thịt đã khiến Trình Miên rùng mình, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn rúc vào lòng anh, đôi mắt long lanh ánh nước nhìn lên: “Giang Khinh Phỉ, anh có ngửi thấy mùi dâu trên người em không? Em nghĩ mình... Tới kỳ động dục rồi. Anh muốn đánh dấu em luôn không?”
Sắc mặt Giang Khinh Phỉ lập tức trở nên kỳ quái. Anh kéo cậu ra, giữ một khoảng cách an toàn. Nhưng Trình Miên lại cứ dính chặt lấy anh không rời, khiến Giang Khinh Phỉ buộc phải đặt bát bún ốc trong tay xuống, rồi xách cậu lên đặt xuống trước mặt, chau mày như một thầy giáo nghiêm khắc: “Trình Miên, đứng cho đàng hoàng.”
Ồ, tổng giám đốc Giang nổi giận rồi.
Alpha đang trong kỳ mẫn cảm đúng là khó chiều thật.
Trình Miên bất đắc dĩ đứng thẳng lại, trong lòng thầm nghĩ, anh mà đối xử thế này với một Omega đang phát tình thì bảo sao ngoài em ra chẳng ai dám lại gần anh.
Giang Khinh Phỉ rất hiểu mấy trò vặt của Trình Miên.
Vừa thấy anh trầm mặt, Trình Miên liền cụp mắt, hai tay đan vào nhau, ngón tay bứt lấy ngón kia, miệng lẩm bẩm gì đó, tuy không nghe rõ nhưng nhìn là biết đang lén chửi thầm. Nhưng khi ánh mắt Giang Khinh Phỉ dừng lại ở tay cậu, vẻ mặt anh bỗng chốc thay đổi. Anh nắm lấy tay Trình Miên, nhíu mày khi thấy lòng bàn tay cậu bị trầy xước.
Dù vết thương không nặng, nhưng vì da Trình Miên trắng nên nhìn rất nổi. Máu khô lẫn thuốc đỏ vẫn còn in rõ, khiến sắc mặt Giang Khinh Phỉ trở nên âm trầm: “Sao lại bị thế này?”
Trình Miên chớp mắt: “Em là thanh niên năm tốt, noi theo lý tưởng chủ nghĩa xã hội.”
Giang Khinh Phỉ nheo mắt: “Ừm?”
Giọng Trình Miên nhỏ lại: “Em thấy chuyện bất bình chẳng tha, đuổi theo bọn buôn người, cứu một cô gái suýt bị bắt cóc. Em làm việc tốt mà!”
Giang Khinh Phỉ bật cười lạnh: “Thế sao em không dám nói với anh?”
Trình Miên rụt cổ, cố lấy dũng khí nói lớn: “Anh từng nói rồi, dù có đánh dấu em tạm thời hay không, chỉ cần chúng ta từng lên giường, thì em chính là Omega của anh! Là người của anh! Thân thể em là của anh, trái tim em là của anh, tất cả của em đều là của anh!”
Giang Khinh Phỉ: “...”
Cái quái gì vậy?
Không hiểu nổi một câu.
Mà anh có bao giờ nói mấy lời đó đâu?
Hôm nay Trình Miên lạ lắm.
Giang Khinh Phỉ liếc cậu từ đầu đến chân, thử thăm dò: “Lời thoại trong phim mới à?”
Trình Miên nhíu mày: “Phim gì cơ?”
Giang Khinh Phỉ gật đầu. Rồi, không phải.
Anh kéo cậu ngồi xuống ghế sofa, cúi người lục tìm điện thoại trong túi áo khoác lông vũ của cậu. Lúc bật lên thì màn hình đen ngòm, tắt nguồn. Ban ngày ban mặt mà tắt máy? Giang Khinh Phỉ nghiêng đầu nhìn Trình Miên, cậu cũng ngó sang, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Em thề sau này sẽ biết tự bảo vệ bản thân, không để bị thương nữa. Nhưng giờ... Anh có thể đánh dấu em được không?”
Mặt cậu đỏ bừng: “Em đang tới kỳ, gấp lắm. Với lại... Tin tức tố của em có thể giúp anh cảm thấy dễ chịu hơn.”
Suýt chút nữa Giang Khinh Phỉ bóp nát điện thoại trong tay.
Ba chữ “kỳ động dục” cứ xoay tít trong đầu, như thể sắp đá bay lý trí anh ra khỏi cửa sổ.
Anh siết gáy Trình Miên kéo cậu vào lòng, bắt cậu áp má vào ngực mình. Trong lúc đó, anh nhanh chóng bật lại nguồn điện thoại. Màn hình vừa sáng đã thấy có một cuộc gọi nhỡ, là của Kim Bảo Bảo, quản lý của Trình Miên.
Giang Khinh Phỉ rất ít khi liên lạc với Kim Bảo Bảo. Từ trước đến giờ, có chuyện gì Trình Miên cũng sẽ tự nói với anh. Cậu không phải người thiếu quyết đoán, Giang Khinh Phỉ cũng chưa từng can thiệp vào công việc của cậu.
Sắc mặt anh lạnh như băng, lập tức gọi lại.