Trình Miên cứ cúi đầu nhắn tin, không để ý đến Giang Khinh Phỉ đã đẩy cửa ban công, đi đến đứng sau lưng cậu. Giang Khinh Phỉ không cố ý nhìn trộm riêng tư của Trình Miên, nhưng liếc mắt một cái đã chú ý đến người đang nói chuyện với cậu. Giang Khinh Phỉ cụp mắt, biểu cảm có chút nghiêm trọng.
Về việc Trình Miên ngày mai phải quay lại đoàn phim, thực ra anh khá lo lắng.
Đoàn phim đông người và phức tạp, tình trạng hiện tại của Trình Miên chắc chắn không phù hợp với cuộc sống tập thể. Nhưng đây là công việc của Trình Miên, cậu sẽ không đồng ý từ bỏ. Giang Khinh Phỉ chỉ có thể để Kim Bảo Bảo tốn thêm chút công sức. Trước đó khi đến chỗ Kim Bảo Bảo lấy đồng hồ, Giang Khinh Phỉ đã nhắc đến những chuyện này với anh ấy, nhưng để đề phòng vạn nhất, Giang Khinh Phỉ quyết định lát nữa sẽ gọi điện cho Kim Bảo Bảo một lần nữa.
Giang Khinh Phỉ tranh thủ lúc Trình Miên đi tắm thì gọi điện cho Kim Bảo Bảo, đợi cửa phòng tắm phía sau khẽ khàng vang lên một tiếng, anh và Kim Bảo Bảo dặn dò thêm vài câu rồi mới cúp máy, quay đầu lại nhìn cậu.
Da thịt của chàng trai trắng nõn, sau khi bị nước nóng xông qua thì trắng hồng như một quả táo, khiến người ta rất có hứng thú.
Có lẽ là sự ăn ý giữa những người yêu nhau, cùng một lúc Trình Miên lập tức cảm thấy ánh mắt người đàn ông nhìn mình hơi sâu. Ánh mắt như vậy Trình Miên đã quá quen thuộc, trong năm ngày phát tình, cậu đã gặp không ít.
Sau ánh mắt này, thường thì cậu sẽ bị đè trên giường mà chèn ép, chân tay mềm nhũn.
Nhưng hôm nay hình như có chút không giống.
Giang Khinh Phỉ nhẹ nhàng lướt qua cậu, tắm xong ra ngoài ôm cậu vào lòng hôn lên má và trán, rồi nói: "Ngủ thôi em."
Trình Miên: "?"
Hình như có gì đó không đúng.
Tay Giang Khinh Phỉ vòng qua eo Trình Miên, rất ngoan ngoãn. Trình Miên động đậy, đưa tay đẩy l*иg ngực rộng lớn trước mặt, nghi ngờ nhìn anh: "Ngủ luôn à? Mới có tám giờ."
"Mai em tám giờ phải đi rồi, bảy giờ phải dậy."
"Nhưng giờ mới tám giờ." Trình Miên lặp lại sự thật quan trọng này, "Dù em có dậy lúc bảy giờ, em cũng phải ngủ mười một tiếng, người trưởng thành mỗi ngày chỉ cần ngủ tám tiếng là đủ rồi."
"Không sao, em có thể ngủ thêm một chút."
Trình Miên bị anh véo má mềm mại vừa dỗ vừa dụ, nhưng trong lòng lại như có một ngọn lửa đang cháy. Trình Miên cảm thấy nếu không dập tắt đi, có lẽ lát nữa nó sẽ thiêu đốt cậu mất hết lý trí.
Cậu cố gắng giữ mặt lạnh, giữ chặt tay Giang Khinh Phỉ, nhíu mày: "Không ngủ được, chúng ta làm chuyện khác đi."
Những chuyện khác đều là những chuyện không thể miêu tả.
Mắt Trình Miên đỏ hoe, trong mắt như chứa một hồ nước mùa xuân, mặt áp vào cổ Giang Khinh Phỉ khẽ thở dốc.
Giang Khinh Phỉ buông tay, cười như không cười hỏi cậu: "Ngủ hay làm chuyện khác?"
Trình Miên cắn vào cổ anh, khẽ "ừm" hai tiếng rồi nhắm mắt lại, im lặng trả lời câu hỏi của Giang Khinh Phỉ.
Sáng hôm sau, Giang Khinh Phỉ dậy sớm làm bữa sáng, anh nấu một ít cháo, lại hấp thêm bánh bao nhỏ cho Trình Miên. Bánh bao nhỏ nhân mè, cắn một miếng hương mè thơm lừng cùng vị ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, Trình Miên ăn liền mấy cái, lại tìm một cái hộp giữ nhiệt đựng thêm vài cái, tuyên bố sẽ ăn trên đường.
Chưa đến tám giờ, Kim Bảo Bảo đã đợi sẵn trước cổng biệt thự Vân Châu.
Giang Khinh Phỉ xách vali mang theo một Omega tên Trình Miên đi đến trước xe, nhét vali vào cốp sau, lưng Giang Khinh Phỉ bị ai đó chọc chọc.
Anh quay đầu nhìn lại, Trình Miên đã đi đến sau lưng anh.
Giang Khinh Phỉ thuận thế ôm lấy vai cậu kéo cậu vào lòng, dụi dụi mái tóc đen mềm mại của cậu, cười hỏi: "Sao thế? Không nỡ anh à?"
Trình Miên mơ hồ đáp một tiếng, ngay sau đó từ phía sau lấy ra một thứ đưa đến trước mặt Giang Khinh Phỉ.
Giang Khinh Phỉ cứ nghĩ là quà chia tay Trình Miên tặng cho anh, lòng lập tức mềm nhũn, chỉ hận không thể biến thành người tí hon chui vào túi Trình Miên. Kết quả cúi đầu nhìn xuống, là một cuốn sổ nhỏ, cuốn sổ rõ ràng là tự làm và làm rất thô sơ, vài tờ giấy A4 xé đôi rồi gấp lại, trên bìa trắng dùng bút đen viết hai chữ lớn: "Đức của A".
Dòng chữ nhỏ bên dưới: Biên soạn bởi Sầm Tuy, Khúc Gia Dương.
Giang Khinh Phỉ: "?"
Giang Khinh Phỉ nghe thấy giọng mình vang lên với vô vàn câu hỏi: "Cái này là cái gì?"
Trình Miên nói thật: "Tối qua Sầm Tuy nhắn tin cho em bảo để một món quà nhỏ tặng anh trong hộp thư nhà mình, nhờ em lấy giúp."
Nhưng đã quá muộn, Trình Miên định sáng nay lúc ra ngoài sẽ lấy.
Bây giờ đã lấy được rồi, thì nên đưa cho Giang Khinh Phỉ thôi.
Giang Khinh Phỉ mặt lạnh lùng vo nát cuốn "Đức của A" ném vào thùng rác, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Sầm Tuy: [Ra đây quyết đấu giữa A với A.]