Chương 2

Rời khỏi bệnh viện, Trình Miên và Kim Bảo Bảo bắt gặp cô gái lúc nãy đang đứng đợi ngay ngoài cửa. Dù đôi mắt cô vẫn còn hoe đỏ, nhưng bên cạnh đã có mấy cô bạn cùng đến. Thấy Trình Miên, các cô gái rối rít cúi đầu cảm ơn không ngớt, ánh mắt thì cứ bất giác nhìn chằm chằm vào gương mặt bị khẩu trang che khuất của cậu.

Chàng trai trẻ ấy thoạt nhìn cũng chỉ tầm tuổi họ, khoác áo lông vũ dính loang lổ nước dâu tây, đeo khẩu trang đen, chỉ để lộ đôi mắt đào hoa xinh đẹp mà quen đến kỳ lạ. Cho đến tận khi bóng Trình Miên khuất hẳn, các cô gái vẫn ngẩn ngơ trong cảm giác "quen quen mà không nhớ ra nổi".

“Có phải... Anh ấy trông rất quen không?”

“Đúng rồi! Như một minh tinh nổi tiếng nào đó ấy...”

Mấy người liếc nhau, nhưng nghĩ mãi không ra là ai, đành vừa bối rối vừa tiếc nuối rời khỏi bệnh viện.

Kim Bảo Bảo lái xe, thỉnh thoảng lại liếc gương chiếu hậu, ánh mắt đầy lo lắng. Là người đã quen biết Trình Miên ba năm, anh gần như có thể đọc vị tâm trạng của đối phương chỉ qua một cái chau mày hay một cái liếc mắt. Mà hôm nay, rõ ràng tâm trạng Trình Miên không được tốt.

Nghĩ cũng đúng thôi.

Kim Bảo Bảo nhỏ giọng dỗ dành: “Sợ bạn trai mắng em bốc đồng à? Nhưng mà người không sao là tốt rồi. Bạn trai em thương em còn không kịp, sao nỡ giận em chứ? Anh tin chắc cậu ấy sẽ chỉ thấy em anh dũng thôi.”

Trình Miên cuối cùng cũng ngẩng đầu. Cậu mím môi, biểu cảm bị khẩu trang che đi gần hết, chỉ thấp giọng nói một câu: “Anh không hiểu đâu.”

Kim Bảo Bảo khó hiểu trong lòng, sao lại không hiểu?

Dù anh vẫn là dân FA chính hiệu, nhưng ba năm qua bị Trình Miên phát "cơm chó" lên vòng bạn bè liên tục, lý thuyết yêu đương của anh còn đủ để viết sách. Song thấy Trình Miên cúi đầu dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, Kim Bảo Bảo cũng không hỏi thêm nữa, chỉ lặng lẽ tiếp tục lái xe đến biệt thự của cậu.

Hay đúng hơn, là căn nhà mà Trình Miên đang sống chung với bạn trai.

Tuy sự nghiệp của Trình Miên dưới tay Kim Bảo Bảo có phần lận đận, có thể gọi là “flop toàn tập”, nhưng mức độ chi tiêu của cậu thì lại chẳng giống người thiếu tiền chút nào. Đặc biệt là mỗi lần mua quà cho bạn trai, vung tay mấy triệu chẳng hề chớp mắt. Kim Bảo Bảo từng thầm đoán, chắc chắn gia thế Trình Miên cũng không hề tầm thường.

Cả hai sống trong khu biệt thự Vân Châu, nơi mà dân trong giới chỉ nghe tên thôi cũng thấy choáng. An ninh nghiêm ngặt, tính bảo mật cao, paparazzi còn lâu mới dám lởn vởn ở đây. Kim Bảo Bảo chỉ lắc đầu, không dám bình luận gì thêm.

Đến cổng, Kim Bảo Bảo quay lại dặn dò:

“Vậy em vào đi nhé. Đầu còn choáng không? Có cần anh gọi bạn trai em ra đón không?”

Trình Miên lắc đầu: “Không cần.”

Vừa nói, cậu vừa lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo: “Cái này tặng anh. Là quà. Hai hôm tới em sẽ nghỉ ngơi một chút, anh đừng gọi tìm em nha.”

Nói xong liền vội vã xoay người bước vào.

Kim Bảo Bảo còn chưa kịp gọi lại, hai tay ngơ ngác nâng chiếc hộp, đứng sững một lúc. Mới nhìn kiểu hộp đã biết bên trong là gì, tên thương hiệu in to đùng trên mặt hộp rõ mồn một.

Anh mở ra nhìn thử.

Chiếc đồng hồ trị giá mấy triệu nằm lặng lẽ bên trong. Kim Bảo Bảo chỉ thoáng liếc mà suýt ngất xỉu.

Khoan đã! Đây không phải món quà Trình Miên đã cất công đến tòa nhà Vân Châu để lấy rồi định tặng cho bạn trai à? Sao lại đến tay mình?

Ngón tay Kim Bảo Bảo run run, vội đậy nắp hộp lại, cất kỹ rồi lấy điện thoại gọi cho Trình Miên. Nhưng đầu dây bên kia liên tục báo bận. Nhớ lại lời dặn vội vàng ban nãy của Trình Miên, anh gãi đầu rồi quyết định để sau hai ngày nữa đưa cũng được.

...

Trình Miên bước vội về nhà, lòng vẫn không yên. Cậu có thể cảm nhận được mùi dâu tây trên cơ thể mình không hề suy giảm, thậm chí còn ngày càng đậm hơn. Cậu không dám nấn ná nữa, vừa xuống xe liền chạy như bay đến cổng biệt thự, quẹt thẻ mở cửa.

Nhưng vừa bước vào đã ngửi thấy một mùi nồng nặc xộc vào mũi, là mùi bún ốc.

Mùi pheromone của người bạn cùng nhà, Giang Khinh Phỉ.

Trình Miên sững người, não bộ ngắn mạch trong vài giây. Giang Khinh Phỉ là nhân vật có máu mặt trong giới thượng lưu thủ đô. Xuất thân gia tộc danh giá, từ trẻ đã nắm quyền lực lớn, vừa có gương mặt điển trai lại thêm khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám đến gần. Nhưng pheromone của anh lại mang mùi bún ốc.

Trình Miên rất thích ăn bún ốc, thật đấy. Nhưng mùi này làm pheromone thì đúng là hơi "kỳ". Bản thân Giang Khinh Phỉ cũng ghét cay ghét đắng mùi pheromone của mình, tuy nhiên ai dám cười nhạo thì đều đã bị anh đánh cho nhớ đời.

Thông thường, khi Alpha để lộ mùi pheromone nồng như vậy, chỉ có thể là do đang bước vào kỳ mẫn cảm.

Chết thật, rắc rối rồi đây.

Một Alpha vào kỳ mẫn cảm đã khó tính lại còn dễ nổi nóng, huống chi người đó lại là Giang Khinh Phỉ, người nổi tiếng không dễ chiều. Nhưng vấn đề là Trình Miên còn cần Giang Khinh Phỉ giúp đỡ chuyện “sinh lý” trong kỳ phát tình sắp tới của mình.

Thôi thì nể tình anh ấy là "công cụ hình người" ưu tú, lát nữa phải dỗ dành tử tế mới được.

Trình Miên chạy vào phòng khách, ló đầu nhìn quanh, nhỏ giọng gọi: “Giang Khinh Phỉ?”

Chưa kịp gọi lần hai, Giang Khinh Phỉ đã từ bếp bước ra. Rõ ràng anh vừa tan làm, vest vứt bừa trên sofa, chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi trắng xắn tay lên, tay cầm một bát bún ốc nghi ngút khói.

“Về rồi à? Muộn hơn anh tưởng đấy. Mau lại ăn bún đi.”

Trình Miên mặc kệ bát bún, lao tới ôm eo người đàn ông. Cậu ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ngấn nước: “Giang Khinh Phỉ, dù anh có là Alpha mùi bún ốc thì em cũng sẽ không bao giờ ghét bỏ anh đâu.”

Giang Khinh Phỉ: “?”

Trình Miên cười tươi, để lộ hàm răng trắng bóng: “Vậy... Anh có muốn đánh dấu em không?”