Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Anh Có Mùi Gì Nha?

Chương 15

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sau một đêm lại làm loạn, mãi đến trưa ngày hôm sau Trình Miên mới tỉnh dậy.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng ấm áp nhưng không chói chang khẽ xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu xuống chiếc giường lớn. Trình Miên ló đầu ra khỏi chăn, mơ mơ màng màng cầm điện thoại lên xem, tin nhắn Kim Bảo Bảo gửi tối qua cậu đều không trả lời, đối phương dường như đã đoán được điều gì đó, gửi cho cậu một biểu tượng cảm xúc đêm dài thăm thẳm.

Ý nghĩa rõ ràng.

Trình Miên sờ sờ mũi, gửi lại cho đối phương một dấu chấm câu.

Kim Bảo Bảo lập tức trả lời: [Muộn hơn anh tưởng một chút, chú ý sức khỏe nhé, người trẻ tuổi vẫn nên tiết chế.]

Trình Miên: [Đã bảo anh đi bổ sung kiến thức sinh lý Omega rồi, đây không phải là thứ em có thể kiểm soát được.]

Kim Bảo Bảo: “...”

Học không ngừng nghỉ, xem ra anh ấy biết vẫn còn quá ít.

Hai chân Trình Miên run rẩy khá mạnh, cúi người nhặt hết những con thú nhồi bông rơi bên giường lên đặt lại cạnh giường, cậu mới chậm rãi rửa mặt, thay quần áo rồi xuống tầng một. Giang Khinh Phỉ đang nói chuyện điện thoại, Trình Miên nghe thấy cái tên quen thuộc, là trợ lý của Giang Khinh Phỉ.

Giang Khinh Phỉ rõ ràng không chú ý đến việc cậu xuống lầu, giọng điệu bình thản trên mặt cũng không có chút ý cười nào: “Lát nữa gửi qua, hai ngày nay tôi không đến công ty đâu.”

Cúp điện thoại Giang Khinh Phỉ nghiêng đầu nhìn thanh niên trên cầu thang, chưa đợi anh mở lời, Trình Miên đã hỏi: “Trợ lý Tất kêu anh đến công ty à?”

Giang Khinh Phỉ đi đến bên cạnh cậu đưa cậu đến bàn ăn, tùy tiện đáp một tiếng, “Không đi. Chuyện gì cũng cần anh, anh nuôi bọn họ làm gì? Cơ thể em có chỗ nào không thoải mái không? Tối qua hơi dùng sức...”

Lời chưa nói hết đã bị Trình Miên đạp một cú thật mạnh.

Mặc dù đôi dép lê lông mềm mại dẫm lên, Giang Khinh Phỉ hoàn toàn không cảm thấy đau.

“Anh đừng có suốt ngày nói mấy cái thứ đó.” Trình Miên cau mày, trông rất hung dữ, nhưng thực ra trong mắt toàn là ngại ngùng.

Giang Khinh Phỉ nhịn cười, “ừm” một tiếng.

Sau đó, lại không cam tâm đυ.ng vào eo cậu, “Có mỏi eo không? Anh xoa bóp cho em nhé?”

Trình Miên cắn răng, từng chữ từng chữ nói: “Bỏ cái móng heo của anh ra!”

Khi trợ lý của Giang Khinh Phỉ, Tất Hạo, đến biệt thự Vân Châu, Giang Khinh Phỉ đang ở thư phòng, người mở cửa là Trình Miên.

Tất Hạo nhìn thấy cậu, vội vàng gọi một tiếng Trình thiếu.

Tất cả nhân viên trong công ty họ đều biết tổng giám đốc Giang có một người bạn trai sắp kết hôn, chỉ có điều trừ anh Tất Hạo ra, chưa ai từng gặp Trình Miên cả. Tất Hạo có cảm tình rất tốt với Trình Miên, Trình Miên vừa đẹp trai lại tính cách tốt, hơn nữa còn có thể an ủi Giang Khinh Phỉ giống như một đại ma vương khi cần thiết, đối với Tất Hạo mà nói thì đúng là ân nhân trời ban.

Tất Hạo theo lệ muốn chào hỏi, lại thấy Trình Miên từ từ cau mày, từng chút một tiến lại gần anh, từng chút một nhăn mũi.

Khoảng cách giữa hai người cũng từng chút một rút ngắn.

Giang Khinh Phỉ đúng lúc này đi đến đầu cầu thang, khéo làm sao lại nhìn thấy rõ ràng hành động của Trình Miên.

Trong chớp mắt, chân Tất Hạo định lùi lại cứng đờ lơ lửng giữa không trung.

Tất Hạo: “...”

Mẹ kiếp!

Sao lại thế này!

Anh thật sự không hề có ý định đứng gần Trình thiếu như vậy, chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, camera giám sát trong biệt thự có thể làm chứng là Trình thiếu ra tay trước!

Sắc mặt Tất Hạo biến đổi lớn, ánh mắt hoảng sợ lại tủi thân nhìn về phía Giang Khinh Phỉ, hy vọng Giang Khinh Phỉ có thể làm một vị minh quân, ít nhất cũng phải điều tra rõ nguyên nhân rồi mới phán án cho anh. Cũng chính lúc này, Trình Miên cuối cùng cũng mở lời.

Thanh niên dường như hoàn toàn không chú ý đến Giang Khinh Phỉ đang đứng phía sau, biểu cảm của cậu vẫn hơi kỳ lạ: “Trợ lý Tất, anh có phải đang trong kỳ mẫn cảm không? Mùi thịt kho tàu trên người anh nồng quá.”

Tất Hạo: “À?”

Khóe miệng Giang Khinh Phỉ giật giật, lặng lẽ đỡ trán.

Giang Khinh Phỉ vốn tưởng rằng mùi bún ốc trên người mình đã là đỉnh cao của tin tức tố Alpha mà Trình Miên tưởng tượng ra, không ngờ lại còn có mùi thịt kho tàu. Nhưng mà, ít nhất mùi thịt kho tàu thì thơm.

Khi một người im lặng, một người nghi ngờ, Trình Miên vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt đầy vẻ quan tâm đến Alpha trước mặt: “Trợ lý Tất, nhớ mang theo thuốc ức chế bên người nhé, xã hội hài hòa là nhờ anh em mình, anh tốt tôi tốt mới là tốt thật sự.”

Tất Hạo: “Ức, ức, thuốc ức chế?”

Trên đầu Tất Hạo dường như có một vòng ruồi nhặng ngậm dấu hỏi vo ve bay lượn, khiến đầu óc Tất Hạo đau nhức không ngừng lại đầy mờ mịt, anh đứng đờ đẫn một lúc, sau đó mới như sực tỉnh mà ném ánh mắt cầu cứu về phía ông chủ của mình.

Giang Khinh Phỉ nắm tay lại đặt lên môi che đi một tia cười đang tràn ra, giả vờ nghiêm túc: “Không sao, lát nữa anh đưa cho cậu ấy một lọ thuốc ức chế của anh là được. Tất Hạo, chúng ta vào thư phòng nói chuyện.”

Trình Miên nghe Giang Khinh Phỉ đề nghị mới thả lỏng đôi lông mày đang nhíu chặt, “Vậy anh đừng quên nhé, em đi pha cà phê cho hai người.”

Không đợi Giang Khinh Phỉ và Tất Hạo từ chối, Trình Miên liền xoay người đi vào bếp. Nhìn bóng lưng gầy gò, thon dài của thanh niên, trái tim Tất Hạo vẫn còn đập loạn xạ, đó là một nhịp đập còn kịch liệt hơn cả nai va vào tường.
« Chương TrướcChương Tiếp »