Bệnh viện số một thủ đô.
Mùi thuốc khử trùng len lỏi khắp các ngóc ngách, khiến không khí trong bệnh viện trở nên nồng nặc và khó chịu. Vị bác sĩ khoác áo blouse trắng cẩn thận kiểm tra chàng trai đang ngoan ngoãn ngồi trên giường bệnh, tỉ mỉ làm sạch và sát trùng vết xước trên lòng bàn tay cậu.
Quản lý Kim Bảo Bảo đứng bên cạnh, hết nhìn Trình Miên rồi lại nhìn bác sĩ. Thấy bác sĩ xoay người bước sang một bên, anh lập tức đi theo như cái đuôi, không rời nửa bước.
Trong lòng Kim Bảo Bảo như có lửa đốt. Khi rời khỏi phim trường, Trình Miên bảo anh lái xe đến tòa nhà Vân Châu, nói là để lấy một món quà. Sau ba năm ở cạnh Trình Miên, Kim Bảo Bảo biết cậu có bạn trai. Phim vừa nghỉ, đã vội vàng đi lấy quà thì chắc chắn là để tạo bất ngờ cho người yêu. Kim Bảo Bảo không nghi ngờ gì, ai ngờ chính vì vậy mà lại xảy ra chuyện.
Khi đó, anh đang ngồi trong xe đợi Trình Miên, đợi mãi gần nửa tiếng vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu, ngược lại tiếng ồn bên ngoài mỗi lúc một lớn. Anh hạ cửa kính, thò đầu ra nhìn thì lập tức sững sờ. Nghệ sĩ mà mình quý như bảo bối đang bị một gã đàn ông cao to lôi đi rồi ném xuống đất, ngay bên cạnh còn có một ông cụ đang đẩy xe bán dâu tây, mà Trình Miên lại ngã thẳng vào đống dâu.
Anh hoảng hốt mở cửa xe lao ra, như thể đuôi bị cháy, vội vã chạy về phía Trình Miên.
Sau này, Kim Bảo Bảo mới biết chuyện rốt cuộc là thế nào.
Tên đàn ông cao to kia lôi kéo một cô gái, miệng không ngừng khẳng định cô là vợ mình. Hai người đã cãi nhau, cô bỏ đi, hắn muốn đưa vợ về. Nhưng cô gái mắt đỏ hoe, một mực phủ nhận, luôn miệng giải thích với những người xung quanh rằng cô không hề quen hắn ta.
Mọi người lập tức rơi vào thế khó.
Mỗi bên một lời, chẳng ai biết đâu là thật, đâu là giả.
Nếu đúng là chuyện vợ chồng thì đó là việc nhà người ta. Nhưng nếu lời cô gái là thật thì tình hình lại nghiêm trọng. Chính vì do dự ấy mà tên đàn ông dễ dàng kéo cô gái ra khỏi tòa nhà. Cô gái hoảng loạn cầu cứu, kêu gọi người xung quanh báo cảnh sát. Đúng lúc ấy, một cảnh sát xuất hiện, nói sẽ xử lý vụ việc.
Đám đông dần tản đi.
Chỉ còn lại Trình Miên.
Cậu lặng lẽ đi theo, thấy “cảnh sát” kia khi đám đông đã yên tâm thì lại tươi cười bắt chuyện với tên đàn ông, sau đó chẳng nói chẳng rằng, quay sang định khống chế cô gái. Trình Miên liền bước ra, nói đã gọi cảnh sát thật rồi, bảo người kia chờ một chút, cảnh sát sắp tới.
Không ngờ tên đàn ông đột nhiên nổi điên.
Trình Miên không nghĩ giữa ban ngày ban mặt, dưới ánh nắng gay gắt mà vẫn có người dám ra tay đánh người. Trong khoảnh khắc bất cẩn, cậu bị hắn hất mạnh vào xe dâu tây, đầu đập “choang” vào mép xe nhỏ. Choáng váng nhưng cậu vẫn cố giữ tỉnh táo, cắn môi đến bật máu, lắc đầu vài cái để hồi thần rồi nhặt cái cân gần đó, dốc hết sức ném mạnh vào đầu hắn.
Rồi cả hai cùng ngã gục.
Kim Bảo Bảo lo lắng hỏi bác sĩ: “Bác sĩ ơi, Trình Miên nhà chúng tôi thật sự không sao chứ?”
Bác sĩ quay lại, trả lời: “Chỉ là chấn động nhẹ vùng đầu, không có vấn đề gì nghiêm trọng. Còn tên buôn người kia thì tình hình có vẻ nặng hơn.”
Kim Bảo Bảo chẳng buồn quan tâm đến tên kia sống hay chết, loại người như vậy bị đánh gãy xương cũng đáng đời. Nhưng nghe bác sĩ nói Trình Miên không sao, trái tim treo lơ lửng của anh cuối cùng cũng rơi trở lại l*иg ngực. Anh xoa ngực, bước tới bên giường bệnh, hạ giọng hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái không?”
Trình Miên ngẩng đầu nhìn anh.
Cậu rất đẹp, ngũ quan thanh tú, đôi mắt đào hoa khẽ nhướng nơi khóe, trông vừa dịu dàng lại vừa sắc sảo. Cậu hơi gầy, áo khoác ngoài đã cởi, chỉ mặc một chiếc áo len xám nhạt rộng rãi, để lộ chiếc cổ trắng ngần và xương quai xanh thanh mảnh. Cậu dụi mắt, khẽ hít mũi, lập tức ngửi thấy mùi dâu tây nồng nặc, chính là pheromone của mình.
Pheromone đang tiết ra, nhưng cả Kim Bảo Bảo lẫn bác sĩ đều không có phản ứng gì.
Cũng đúng thôi. Họ đều là Beta, không thể ngửi thấy pheromone của một Omega.
Trình Miên không để lộ chút khác thường nào. Cậu bóp nhẹ các ngón tay, cố gắng đè xuống cảm giác căng thẳng trong lòng, giọng điệu vẫn bình thản:
“Em không khó chịu, em muốn về nhà.”
Nghe vậy, Kim Bảo Bảo khựng lại, có chút khó xử, Trình Miên vẫn cần đến đồn cảnh sát một chuyến. Chuyện hôm nay không đơn giản. Nhưng nhìn nghệ sĩ nhà mình cúi đầu, mái tóc đen mềm rủ xuống che mất nửa khuôn mặt, cả người như con thỏ nhỏ đáng thương, lòng anh lập tức mềm nhũn.
Anh vỗ ngực cam đoan: “Lát nữa tôi sẽ nói với cảnh sát, em cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
Phía cảnh sát cũng rất thông cảm. Họ đã nắm được sơ bộ tình hình, xác nhận cô gái và tên đàn ông kia hoàn toàn xa lạ. Vì vậy, Trình Miên chẳng khác nào ân nhân cứu mạng của cô gái, trong mắt họ lại là công dân dũng cảm dám đứng lên vì người khác. Thấy sức khỏe Trình Miên không tốt, họ lập tức gật đầu cho cậu nghỉ ngơi, nói lúc nào tiện thì đến lấy lời khai cũng được.