Nếu không phải mối hôn sự này là do ông nội Phó định sẵn từ lúc còn sống thì e rằng Phó Thiên Sơn chẳng thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái, chứ đừng nói đến chuyện liên hôn.
Hơn nữa, ngày thường hai người chẳng ở chung với nhau, nên dù có về nhà cũ Phó gia thì cũng phải theo sự sắp xếp của Phó Thiên Sơn, mỗi người một phòng.
Bởi vậy mọi người đều hiểu rất rõ Kiều Ân Ân, người mang danh Phó phu nhân, căn bản không được lọt vào mắt xanh của Phó Thiên Sơn.
Vậy tại sao anh ta lại bảo cô... giúp?
Phó Thiên Sơn có biết giúp ở đây nghĩa là làm gì không?
Hay là đầu óc của anh ta đã không còn được tỉnh táo nữa rồi?
"Anh, anh vừa mới nói cái gì?"
Kiều Ân Ân hoảng loạn đến mức tim đập thình thịch như sắp muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, cô theo bản năng dựa sát vào cánh cửa sau lưng, bàn tay nắm lấy tay nắm cửa càng lúc càng chặt đến mức đầu ngón tay trở nên trắng bệch.
"Khụ khụ, Phó Thiên Sơn, à không, Phó tiên sinh, ý của tôi là...Ngài... Ngài có phải vừa nói nhầm gì đó rồi không?"
"Ngài chắc hẳn là đang rất mệt, cần được nghỉ ngơi nên muốn tôi nhanh chóng rời khỏi chỗ này có đúng không?"
[Mau nói đúng đi, để mình lập tức cuốn gói đi khỏi chỗ này!]
Ngay sau đó, Kiều Ân Ân liền nghe thấy người đàn ông ung dung thốt ra mấy chữ: "Kiều tiểu thư, chẳng phải cô luôn miệng bảo rất yêu tôi sao? Còn nói muốn... giúp tôi?"
Giọng nói anh vẫn lạnh lẽo, mơ hồ pha thêm chút hỗn loạn khiến người ta hoàn toàn không đoán ra được cảm xúc, như cười mà chẳng phải cười.
Cả người Kiều Ân Ân hoàn toàn cứng đờ.
Mất một lúc lâu sau, đầu óc của Kiều Ân Ân vẫn chưa hoạt động trở lại, phải nhờ đến sự nhắc nhở của hệ thống, cô mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, "Đương, đương nhiên là đồng ý rồi."
Sau đó, trong đầu Kiều Ân Ân không tự chủ được mà nghĩ đến một vấn đề: [Khoan, Phó Thiên Sơn nói "giúp" ở đây là bảo mình dùng tay... đúng không? Hay là...]
[Quan trọng là anh ta nặng như thế này, làm sao mình có thể lôi anh ta ra khỏi bồn tắm được?]
[Làm sao bây giờ đây?]
[Muốn ở trong bồn tắm làm...á?]
[A a a a a, không được, không được, chỗ nào cũng không được...]
Người đàn ông cất giọng trầm thấp, gần như nghiến răng nghiến lợi, toát ra hơi thở nguy hiểm mang tính xâm chiếm, vang lên bên tai Kiều Ân Ân, khiến đôi chân của cô căng cứng, không thể động đậy nổi.
"Kiều! Ân! Ân!"
"Có phải là cô đã quên rằng bản thân còn đang chảy máu rồi không?"
Kiều Ân Ân sửng sốt.
Cô cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên chiếc khăn tắm quấn tạm quanh chân không biết đã rơi ra từ lúc nào, còn chân cô thì đang chảy máu không ngừng.
Kiều Ân Ân hít một hơi, cả người chẳng còn tâm trí nào để đấu khẩu với người đàn ông này nữa, cô vội vàng ngồi xổm xuống, băng lại miệng vết thương.
Nhưng có điều miệng vết thương thực sự quá dài, cả khăn tắm đã bị nhuộm đỏ hết rồi, nên chẳng còn tác dụng cầm máu được nữa.
[Hu hu hu hu hu, chỗ này không có hòm thuốc à? Lỡ như lưỡi dao lam kia dính vi khuẩn thì làm sao đây? Mình có cần đến bệnh viện để tiêm ngừa uốn ván không?"
Vẻ mặt Kiều Ân Ân hoảng hốt nhìn về phía người đàn ông ở trong bồn tắm, đôi mắt đào hoa mê người phủ đầy hơi nước lờ mờ, nước mắt lưng tròng nói: "Phó Thiên Sơn, à không, Phó tiên sinh, cái đó, ngài cũng không muốn cả bồn tắm của mình nhuộm thành màu đỏ có đúng không? Tôi có thể đi ra ngoài cầm máu trước rồi mới quay lại giúp ngài được không?"
"Đợi tôi quay lại, tôi nhất định sẽ dốc hết sức giúp ngài thật tốt, được chứ?"