Chương 9

Vừa đi về phía Kiều Tư Nhiên, cô vừa thầm khen ngợi trong lòng, quả nhiên không hổ là nữ chính, dù chỉ mặc một bộ trang phục phục vụ giá rẻ, cũng không thể nào che giấu được nét đẹp siêu phàm thoát tục mà tác giả đã ban cho cô ấy.

“Chào cô.” Đào U U hơi cúi người, đưa ly rượu ra trước.

Kiều Tư Nhiên vội vàng đứng dậy, cung kính đáp lời: “Tần tiểu thư, xin hỏi cô có gì căn dặn ạ?”

Bất ngờ bị đối xử cung kính như vậy, Đào U U nhất thời hơi ngại ngùng, đưa tay gãi đầu, cười giả lả nói: “À, không có gì. Tôi chỉ định mang một ly rượu đến cho Tần Viễn Thành thôi, nhưng hiện giờ anh ấy đang ở phòng nghỉ, hay là cô giúp tôi mang tới nhé?”

Kiều Tư Nhiên đơn thuần tốt bụng, chẳng mảy may nghi ngờ, liền bưng lấy chiếc khay đặt ly rượu đã bị bỏ thuốc kia lên: “Vâng thưa tiểu thư, bây giờ tôi đi ngay đây.”

“Ừm, nhớ nhất định phải nhìn thấy anh ấy uống hết nhé.” Đào U U giữ tay Kiều Tư Nhiên lại, ánh mắt sáng long lanh dặn dò đầy chân thành.

Nhìn thấy Kiều Tư Nhiên bước vào căn phòng nghỉ của Tần Viễn Thành, Đào U U núp ngay cạnh cửa để giám sát, trong lòng như vừa đặt xuống một tảng đá lớn.

Chỉ cần Tần Viễn Thành uống ly rượu kia thì điểm cộng đầu tiên "Vu oan nữ chính trong buổi tiệc" đã hoàn thành được một nửa. Tiếp theo chỉ cần hai người họ trải qua một đêm xuân, sau đó bản thân cô khóc lóc gọi điện thoại cho bà nội, nói rằng Kiều Tư Nhiên cố tình dụ dỗ Tần Viễn Thành là xong.

“Dễ quá đi!” Đào U U gần như cảm thấy khó tin, vừa thấp thỏm đứng ở hành lang làm người giám sát, vừa không kiềm được mà nhớ lại nguyên văn trong truyện: [Tần Viễn Thành chỉ uống một ngụm đã nhận ra có điều không ổn, nhưng đã quá muộn rồi. Ly rượu ấy bị bỏ vào một loại thuốc cực mạnh, anh lập tức cảm thấy có một ngọn lửa nóng bỏng bùng lên trong cơ thể, ý thức cũng càng lúc càng trở nên mơ hồ. Anh nắm lấy cổ tay cô gái vừa xông vào phòng, hung hăng siết chặt, giọng nói khàn đặc vang lên như tiếng kéo của dây đàn cello: “Người phụ nữ này, là cô tự chuốc lấy đấy!”]

“Cầu xin đấy, nhất định phải đi đúng kịch bản nhé!” Đào U U căng thẳng chú ý động tĩnh bên trong phòng nghỉ, không kìm được đưa tay đè lên l*иg ngực đang đập loạn nhịp của mình.

Từ trong phòng vang lên một tiếng "xoảng" giòn giã, ngay sau đó là tiếng thét kinh ngạc của cô gái.

Tới rồi tới rồi! Đào U U trốn sau cửa, căng thẳng tới mức đứng im không dám động đậy. Cô nhớ rõ nội dung tiếp theo trong sách điện tử là một chuỗi ký tự che giấu nội dung nhạy cảm, chỉ riêng mấy hàng ký hiệu che chắn đó thôi đã dài tới bốn, năm dòng, chẳng biết truyện của hai trăm năm trước rốt cuộc được viết táo bạo đến mức nào nữa.

Cô nắm chặt hai tay, trong lòng nhất thời tiến thoái lưỡng nan. Theo lý mà nói thì cô nên tiếp tục ở lại giám sát, chờ tới khi chắc chắn hoàn toàn rồi mới rời đi. Thế nhưng... rõ ràng đã biết hai người bên trong sắp bắt đầu làm chuyện xấu hổ, bản thân cô còn đứng bên ngoài nghe lén như vậy liệu có phải là quá vô duyên, bất lịch sự rồi không?

Vốn luôn đối xử tốt với người khác, lúc này Đào U U đang phải đối mặt với một ngã rẽ trọng đại trong đời: Rời đi hay là ở lại? Đây quả thật là một vấn đề lớn.

Theo như miêu tả trong sách, Tần Viễn Thành có thân hình cực phẩm với cơ bụng tám múi hoàn hảo. So với anh thì Kiều Tư Nhiên chính là kiểu nữ chính đóa hoa trắng nhỏ yếu ớt, dịu dàng điển hình nhất. Hai người dưới tác dụng của thuốc như củi khô gặp lửa bốc cháy dữ dội, ngày hôm sau đóa hoa trắng nhỏ kia thậm chí còn suýt xuống không nổi giường...

“Ui trời ơi, sao tự nhiên lại nóng thế này!” Đào U U dùng tay quạt quạt bên mặt, mới chỉ tưởng tượng thôi đã thấy xấu hổ đỏ bừng hết cả khuôn mặt rồi.

Thế nhưng, bên trong phòng nghỉ, vị bá tổng bị tưởng tượng phong phú kia lại đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt hoàn toàn tỉnh táo, bầu không khí trong phòng như sắp đóng băng lại.

Trên sàn nhà còn lưu lại những mảnh thủy tinh vỡ tan, chất rượu ngọt ngấy đã thấm ướt tấm thảm đắt tiền.

Tần Viễn Thành ngồi trên ghế sofa, ghét bỏ liếc nhìn Kiều Tư Nhiên đang ngơ ngác vì hoảng sợ. Anh khẽ dựa lưng vào ghế, vươn tay phủi phủi ống quần tây của mình, lạnh nhạt nói: “Là cô tự chuốc lấy đấy.”

“Tôi...” Kiều Tư Nhiên run rẩy, sắc mặt lập tức tái nhợt đi.

Cô đã nghe danh tiếng của vị Tần thiếu gia này từ lâu. Ai cũng bảo Tần Viễn Thành có lý lịch xuất sắc, nhưng tính cách vô cùng tệ, đặc biệt căm ghét những người phụ nữ ham vinh hoa phú quý, cố ý nịnh bợ để trèo cao. Kiều Tư Nhiên nhìn chiếc ly rượu vừa đưa đến tay đã bị ném vỡ tan trên sàn nhà, còn tưởng rằng mình đã vô tình phạm phải sai lầm nào đó, khiến Tần Viễn Thành nghĩ rằng cô cũng là loại phụ nữ bán rẻ nhan sắc để đổi lấy tiền bạc.

“Tôi chỉ làm theo lời dặn của một vị tiểu thư, mang rượu đến cho ngài, không có ý gì khác đâu ạ.” Kiều Tư Nhiên vội vàng giải thích, hai bàn tay vô thức xoắn chặt lấy vạt áo, trong đôi mắt đã long lanh hơi nước.

Thấy cô gái trước mắt bày ra dáng vẻ đáng thương như vậy, Tần Viễn Thành lại chẳng chút động lòng. Anh lạnh lùng, không biểu cảm chỉ tay về những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn, ánh mắt ngập tràn vẻ mất kiên nhẫn: “Dọn sạch đi, rồi ra ngoài.”