Tâm trạng cô bỗng dậy sóng, bất giác nhìn thêm vài lần về phía chú báo tuyết nhỏ vừa mềm mại vừa đáng yêu kia. Hóa ra đây chính là “Lôi Đình” trong truyền thuyết, vật trung gian năng lực luôn giúp Thịnh Dã lấy được kịch bản nam chính một cách tuyệt đối trong mỗi nhiệm vụ xuyên sách, là tia sáng hy vọng khiến các nhà thiết kế kịch bản luôn ao ước mong chờ!
Tại sao mình lại không thể nuôi ra một thú cưng lợi hại như vậy cơ chứ?
Đào U U thấy ghen tị rồi. Phải biết rằng, một khi đã cầm trong tay kịch bản nam chính, trở thành nhân vật trung tâm trong một thế giới ảo, thì việc muốn cốt truyện phát triển theo đúng ý mình sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Ngay tại khoảnh khắc này, trong mắt cô, Thịnh Dã đã không còn là một học sinh bình thường nữa mà biến thành một người sáng tạo thế giới mang hào quang thần thánh, một vị thần thực sự trong thế giới nhỏ đó.
Cô vừa ngại ngùng lại vừa có chút kích động nhìn về phía cậu, trong ánh mắt mang theo vẻ gần gũi như đang nhìn thần tượng, dè dặt mở lời: “Cho hỏi, cậu đã nuôi dưỡng vật trung gian năng lực thế nào vậy? Có bí quyết gì không?”
Trịnh Thanh Thanh sợ tới mức gần như muốn lấy tay bịt miệng lại. Cô ấy còn chưa kịp nói với Đào U U rằng nam sinh ưu tú lợi hại này tính khí đặc biệt tệ, cực kỳ ghét người khác hỏi cậu về chuyện năng lực xuyên sách.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, trong mắt Thịnh Dã lộ ra một tia chế giễu. Đôi môi mỏng khẽ mở, lời nói phát ra tựa như dao nhọn: “Đây là thiên phú, cậu học không nổi đâu.”
Đào U U lập tức ngây người tại chỗ. Cô sống tới từng này tuổi luôn đối xử tử tế với người khác, chưa bao giờ bị ai dùng lời lẽ lạnh lùng, chẳng chút nể nang như vậy mà đáp trả.
Có cần thiết phải nói chuyện tổn thương người khác như vậy không? Tuy Đào U U hoàn toàn không hiểu nổi, nhưng dù sao thì mọi người cũng là bạn học, tương lai có thể sẽ cùng làm việc. Cô vẫn đưa tay vò nhẹ tóc, miễn cưỡng cười một chút. Có một số người sinh ra đã như một viên kẹo bông, dù có bị đâm trúng cũng rất khó nhìn ra vết thương.
“À… ừ, thật ra mình cũng không định học đâu, mình vốn không có thiên phú gì, học cũng chẳng được.” Cô ngốc nghếch cười cười, càng nói càng cảm thấy trong lòng chua xót. Kẹo bông thì cũng sẽ biết đau mà.
“Chúng ta đi thôi.” Đào U U buồn bã quay đầu lại tìm cô bạn thân, đồng thời vươn tay về phía hai thú cưng nhỏ vẫn đang chơi đùa cùng nhau. Vốn dĩ cô định gọi Đào Tranh Khí của mình trở về, ai ngờ chưa kịp mở miệng, Thịnh Dã đã như tránh né không kịp mà nhanh tay bế Lôi Đình vào lòng.