“Khoan đã! Đào Tranh Khí!” Cô chẳng màng tới bất cứ thứ gì nữa, hét lớn rồi chạy về phía vật trung gian năng lực của mình. Ở Học viện Dị năng, sự tàn sát giữa các vật trung gian năng lực với nhau là điều được cho phép tồn tại. Đối với học viên, mất đi vật trung gian năng lực đồng nghĩa với việc phải làm lại từ đầu. Nhưng đối với Đào U U mà nói, Đào Tranh Khí giống như người thân trong gia đình của cô vậy.
Trịnh Thanh Thanh cũng chạy theo, kéo giọng hét lên: “Nhà ai nuôi chó không buộc dây vậy! Mau ra quản lý đi, sắp có án mạng rồi!”
Nhưng đó không phải là một con chó.
Đi gần hơn một chút, Đào U U phát hiện ra đó là một con báo tuyết nhỏ chưa trưởng thành. Bộ lông tròn vo mềm mịn, trên nền lông trắng xen lẫn các đốm đen, trông giống như một loại kem thêm vụn bánh quy.
Chú báo tuyết nhỏ hình như chỉ muốn tinh nghịch tập kích Đào Tranh Khí một chút chứ không có ý định ăn thịt con nai nhỏ đang hoảng loạn này. Nó vừa kêu meo meo vừa lăn lộn với chú nai thành một đoàn, thỉnh thoảng còn dùng cái chân dày dặn của mình vỗ vỗ lên cặp sừng hươu non nớt còn đầy lông tơ.
Trái tim Đào U U lập tức mềm nhũn ra, thử hỏi có ai cưỡng lại được sự làm nũng của động vật họ mèo chứ? Cô khẽ "ya" lên một tiếng, nhẹ nhàng đứng yên tại chỗ, tò mò nhìn con báo tuyết nhỏ ngây thơ đáng yêu trước mắt.
“Đây là vật trung gian năng lực của ai à? Dễ thương quá!” Đào U U thấy con báo tuyết chẳng chút phòng bị đang nằm ngửa khoe cái bụng, bất giác giơ tay định vươn về phía nó.
Chú báo tuyết nhỏ nghiêng nghiêng đầu, ngây thơ vô tội nhìn cô, lè chiếc lưỡi màu hồng liếʍ liếʍ chóp mũi ẩm ướt của mình.
Trịnh Thanh Thanh muốn ngăn lại nhưng đã quá muộn rồi. Đôi mắt Đào U U lóe lên lấp lánh, càng lúc càng tiến gần về phía chú báo tuyết nhỏ, miệng còn vô tư thốt lên: “Ngọt quá đi, giống hệt như mèo con mềm mại ấy. Chủ nhân của nó chắc chắn cũng là một cô gái đáng yêu lắm đây!”
“Đừng chạm vào.” Một bàn tay thon dài đầy sức mạnh vươn tới, giữa không trung giữ chặt lấy cổ tay Đào U U. Những ngón tay tiếp xúc với làn da cô lạnh lẽo, dường như mang theo cảm giác xa cách, từ chối người khác lại gần trong phạm vi nghìn dặm.
Đào U U hơi ngẩn người, sau đó ngẩng đầu lên nhìn. Người đang giữ lấy cô là một nam sinh dáng người rất cao, cũng mặc đồng phục của chuyên ngành giống cô. Cậu đứng ngược sáng, khiến cô có chút không nhìn rõ gương mặt.
“Xin… xin lỗi, mình không biết cậu là con trai.” Đào U U ngơ ngác ngước lên, cảm thấy cổ tay hơi đau.
Trịnh Thanh Thanh cuối cùng cũng tìm được cơ hội chen vào, cô ấy khác hẳn thường ngày, thận trọng nhìn nam sinh kia nói: “Xin lỗi nhé, mấy ngày cậu vừa chuyển trường tới, U U nghỉ ốm nên không biết cậu. Hôm nay cô ấy mới đi học lại, mình vẫn chưa kịp nói với cô ấy rằng cậu không thích người khác chạm vào vật trung gian năng lực của mình.”
Chuyển trường tới ư? Đào U U lập tức lộ ra vẻ mặt như bừng tỉnh. Thì ra cậu ta chính là Thịnh Dã, người có thành tích cực xuất sắc nên mỗi ngày đều ngủ gật trong giờ học, nam sinh ưu tú đang nắm giữ “Kịch bản nam chính” trong truyền thuyết!