Chương 2

“Haiz, Đào Tranh Khí, mày có thể tranh khí một chút được không hả?” Đào U U nhăn nhó gương mặt nhỏ, ôm lấy con nai hoa mai nhỏ, vuốt ve hết lần này tới lần khác. Học kỳ đầu tiên đã qua hơn một nửa, rất nhiều bạn học đều thức tỉnh năng lực thứ hai, ví dụ như Trịnh Thanh Thanh, năng lực của cô ấy là “Sau khi xuyên sách sẽ có 30% góc nhìn Thượng đế”, gần đây còn thức tỉnh thêm một kỹ năng chẳng mấy hữu dụng là “Sau khi xuyên sách thì một click chỉnh sửa dung nhan”. Nhưng nói thế nào đi nữa thì người ta cũng đang không ngừng tiến bộ.

Ngược lại nhìn sang Đào U U, cô vẫn luôn ăn vốn cũ, hơn nữa lại xấu hổ không dám sử dụng dị năng của bản thân.

Cô đặt tên cho vật trung gian năng lực của mình là Đào Tranh Khí, thật sự gửi gắm vào nó một nguyện vọng hết sức tốt đẹp.

“U U à, cậu không thể lần nào kiểm tra cũng làm qua loa lấy lệ như vậy được, không thực sự dùng thử kỹ năng của mình một lần thì làm sao biết "Nữ A Nam O" là vô dụng chứ? Mỗi lần xuyên vào làm nhân vật phụ nhỏ, không thể kiểm soát được cốt truyện, thì điểm thi của cậu sẽ không cao đâu.”

Trịnh Thanh Thanh thực sự rất lo lắng cho cô bạn thân thoạt nhìn mềm mại yếu ớt này của mình. Hai người sau khi tốt nghiệp đại học bình thường mới đến Học viện Dị năng để học thêm chuyên sâu. Việc này yêu cầu ký thỏa thuận bảo mật, cắt đứt hoàn toàn quỹ đạo cuộc sống trước đây, bởi vì người tốt nghiệp Học viện Dị năng trong tương lai rất có khả năng sẽ trở thành một dạng tồn tại như thần linh trong một thế giới nhỏ khác.

Nhưng nhìn Đào U U xem, mỗi ngày đều không tranh không đoạt, vừa ngoan ngoãn lại vừa dịu dàng, người như vậy liệu có thể trở thành một người sáng tạo thế giới được không? Liệu cô có thể thuận lợi tốt nghiệp và lấy được chứng chỉ hay không?

Trịnh Thanh Thanh bó tay hết cách. Đào U U nhìn thấy trên mặt bạn thân biểu hiện sự thương hại và đồng cảm chẳng chút che giấu, như thể cô ấy đang nói: “Đào U U, sao cậu lại không có chí tiến thủ thế này chứ!”

Ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua mái vòm bằng thủy tinh chiếu xuống, bên cạnh hồ nước trắng như sứ hắt ra những đốm sáng đủ màu sắc như cầu vồng. Đài phun nước vẫn không mệt mỏi mà vẩy tung những giọt nước li ti. Xung quanh, những bông hoa nhỏ màu xanh đã sắp bị ăn hết. Đào Tranh Khí vui vẻ tung tăng, vừa gặm hoa vừa nhảy nhót càng ngày càng xa.

Vốn dĩ đây chỉ là một giờ nghỉ trưa rất bình thường, thế nhưng, ngay lúc hai cô bạn đang than thở việc đi học thật khó khăn, từ hướng bồn hoa cách đó không xa bỗng nhiên truyền tới một tiếng kêu vô cùng bi thảm của con nai.

Đào U U vội vàng đứng bật dậy nhìn về phía phát ra âm thanh, liền thấy chú nai nhỏ của mình đang bị một chiếc móng vuốt thú to lớn đè chặt xuống đất. Bốn cái chân nai nhỏ bé, mảnh mai đang giãy giụa một cách hoảng loạn.