Editor: Chú nhỏ ở đây là em trai chồng nữ chính. Bà là mẹ chồng nữ chính,... Do nữ chính xưng hô theo vai vế con mình.Chuyện này đã trôi qua bao lâu rồi… Hình như ba tuần rồi chưa có.
Cô nhớ rõ ở lễ tang, cô chết lặng đứng ở giữa, nhìn thanh niên trên ảnh, không lớn tiếng khóc lóc như người khác, bị bà chỉ vào mũi mắng to cô là đồ dâʍ đãиɠ quyến rũ người khác khắp nơi. Sự phẫn nộ lúc trước đã chậm rãi bình ổn, giống như ùa vào một mảnh biển chết, rốt cuộc cũng không kích dậy nổi bất cứ gợn sóng nào.
Trong thang máy chậm rãi đi lên, cơ thể cô đang run rẩy rất nhỏ.
Triệu Lan Đình… Triệu Lan Đình… Sao anh có thể nhẫn tâm bỏ cô lại…
Thang máy dừng ở tầng mười tám, cửa mở ra, người tiến vào khi thấy cô thì dừng lại, sau đó đứng bên cạnh đưa cho cô một tờ khăn giấy.
Không biết khi trước hai mắt mơ hồ xuất hiện thứ trắng trắng, cô lau nước mắt vội vàng nghiêng đầu nói, “Cảm ơn…”
Cô đang cảm kích thì khi nhìn thấy mặt đối phương, tức khắc lời nói tắc nghẽn trong yết hầu, cô ngơ ngác nhìn khuôn mặt đối phương không khác gì với chồng mình mấy, khiến trái tim đang bình tĩnh nhảy dựng lên.
Trong thang máy, mùi nước hoa Cologne quen thuộc tiến vào mũi cô, nhưng giây tiếp theo hắn lại khẽ cười kêu lên. “Chào chị dâu, em là Triệu Lan Hưu, vừa mới về nước.”
Thì ra là chú nhỏ, Triệu Lan Đình đã từng nói qua chuyện mình có em trai song sinh đang du học ở Mỹ. Cô cười đau khổ.
Thấy cô sau khi nghe được lời hắn lại lộ ra vẻ mặt mất mát, tình cảm không từ ngữ nào diễn tả được tràn ngập trái tim hắn, hắn nghiêng đầu sắc mặt bình tĩnh.
Anh đi rồi, tiếc nuối lớn nhất của cô chính là không thể mang thai con anh.
Triệu Lan Đình là người cực kỳ ôn hòa nho nhã, hắn ở trên giường không dám tùy hứng, luôn sợ cô đau này đau kia, nếu không có việc ngoài ý muốn này, thì nỗ lực lâu như vậy phỏng chừng hiện tại cô cũng nên có thai.
Đáng tiếc, người đã chết.
Triệu Lan Hưu sau khi nghe tin anh trai chết, hắn trước tiên gấp trở về tiếp nhận công ty, bởi vì không thể đuổi kịp xe đám ma nên thường chạy tới mộ anh.
“Chị dâu, chị lại tới nữa.”
Khi cô đang ngây ngốc nhìn thanh niên tuấn nhã trong khung ảnh, bên tai truyền đến tiếng Triệu Lan Hưu, Triệu Lan Hưu bung dù, thân hình cao thẳng ở một khắc kia thế nhưng cực kỳ giống Triệu Lan đình, cô không khỏi hoảng hốt chớp mắt một cái, mới đáp lại.
“Ừ, em cũng tới rồi.”
Cô lại dời ánh mắt lên khung ảnh, đáy lòng càng thêm âm u, một loại vô lực thê lương lan tràn toàn thân.
Triệu Lan Đình luôn mang thứ tốt nhất cho cô, cái gì cũng thay cô suy nghĩ. Cho dù cô hơi đau dạ dày thôi, anh cũng khẩn trương vô cùng. Cô muốn ăn cái gì anh cũng không hề oán hận mà chạy ra ngoài chờ hồi lâu mua cho cô. Luôn ở lúc cô mệt mỏi, anh sẽ ôn nhu hôn môi cô, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười vui vẻ trong sáng.
Rời khỏi anh, em nên làm gì để yêu người khác đây? Sao em có thể sống tiếp?
Nước mắt theo khuôn mặt chảy xuống, đôi mắt cô trống rỗng không có chút ánh sáng, có khăn tay từ bên cạnh đưa qua, lần này cô không nhận.
Sống càng lâu, càng giống cái xác không hồn, cô đã chán ghét cuộc sống như vậy.
……