Quyển 28 - Chương 1: Ác mộng

Nằm trên chiếc giường thoải mái, giấc mơ ngọt ngào đang thong thả diễn ra, sau đó tim bạn đập không ngừng, bạn ôm cái đầu đang đau trở lại trên giường, tầm mắt mơ hồ dần dần rõ ràng, mặt bạn hiện lên sự nghi hoặc.

Xa lạ… Cảnh tượng xa lạ tràn ngập mắt bạn, làm bạn gần như thét chói tai, rồi lại sợ người kỳ lạ đưa bạn tới đây sẽ nghe thấy nên bạn chỉ có thể không tiếng động bùng nổ ở cổ họng.

Căn phòng trần trụi hiện ra trước mắt, bạn đạp lên thảm lông mềm mại được phủ kín mặt đất, đẩy cửa phòng ra.

Cuối hành lang âm u dài dòng chính là phòng bạn, các phòng khác đều bị khóa chặt, bạn khϊếp đảm dựa tường, bước đi thật cẩn thận. Nơi này là đâu… Bạn đi hoài nhưng vĩnh viễn không đến được phía đối diện hành lang, bạn sợ chảy nước mắt.

Bạn cúi đầu, trên người vẫn là áo ngủ của mình, và giống như có lực vô hình cổ vũ bạn, bạn hít sâu, tiếp tục đi tới.

Đi ngang qua một cánh cửa trước mặt, đột nhiên khóa rớt xuống đất, tiếng vang nặng nề khiến bạn quay đầu đi xem, cửa bốn phía mở rộng lộ ra cảnh tối om, một bàn tay thật lớn đột nhiên từ giữa xuất hiện nhanh chóng bắt bạn vào.

Mùi hôi thúi lay bạn tỉnh, bạn nằm dưới đất chống người lên, cong eo nôn khan, dạ dày còn đang không ngừng run rẩy, bạn lau miệng, nhìn xung quanh.

Cây cối cao lớn rậm rạp vây quanh bạn, trên mặt đất chỉ để lại con đường nhỏ, có con sâu không biết tên từ lá cây rơi xuống mấp máy, khi nghiêng đầu thì bạn thấy được nguồn gốc của mùi hôi kia —— thi thể hư thối trước mặt bạn.

Bạn sợ tới mức trực tiếp co người ra sau, phát ra tiếng thét sợ hãi chói tai.

Thật đáng sợ… Đây là đâu?

Khi bạn đang tuyệt vọng, âm thanh “xạc xạc” truyền đến, bạn trợn to mắt nhìn lùm cây bị một bàn tay thon dài dạt ra.

Thanh niên cao lớn tuấn mỹ cõng mũi tên trúc, hắn trông như cực kỳ quen thuộc với bạn, mắt phượng hẹp dài cảnh giác nhìn bốn phía, đi tới cúi người bế bạn lên đi đến chỗ khác, bị người xa lạ ôm lấy bạn trừng lớn không ngừng giãy giụa.

Động tĩnh trong lòng khiến hắn chú ý, hắn cúi đầu hỏi.

“Làm sao vậy?”

Tiếng nói cực có cảm giác áp bách, khϊếp đảm trong lòng bạn càng ngày càng nhiều, dưới ánh mắt hắn, bạn co rúm lại hỏi ngược lại.

“Anh là ai?”

Hắn dừng chân, đáy mắt lộ ra kinh ngạc, ánh mắt tiện đà nhìn kỹ bạn.

“Em đang nói giỡn sao?”

Bạn kiên định lắc đầu, nói. “Tôi không quen anh.”

Hắn im lặng một lát rồi nói. “Chờ sau khi rời khỏi đây anh sẽ tìm bác sĩ trị liệu cho em tiếp, hiện tại em còn chưa thể rời khỏi anh được.”

Thân hình cao lớn hoàn toàn che bạn lại, bạn chỉ có thể thấy cằm hắn, tâm lý càng thêm sợ hãi làm bạn không khỏi phát run.

Bạn không có cách nào giải thích sự việc trước mắt, bạn chưa bao giờ hy vọng mãnh liệt rằng đây chỉ là mơ.

Bạn được hắn mang ra rừng rậm, bên cạnh là một người đàn ông mặt vô cảm, trước mặt là bác sĩ cười ôn hòa.

Khám xong, bạn bị nhốt trong phòng hắn, dẫu bạn có khóc lóc cầu xin thì hắn cũng không thả bạn ra ngoài.

Này… Thật là giấc mơ của bạn sao?