【Sau khi kết hôn, tôi mới phát hiện ra ngôi nhà mà anh ấy chuẩn bị làm nhà tân hôn thật nhỏ đến đáng thương (tọa lạc tại tuyến đường kéo dài phía đông Đại lộ Trường An, biệt thự đơn lập trên sườn núi, diện tích xây dựng 2000 mét vuông, có hồ bơi và vườn riêng), còn chưa bằng một nửa nhà mẹ đẻ tôi (nhà tôi ở Quảng Đông mua hẳn một miếng đất xây trang viên, có núi, có hồ, có sân golf, rộng đến mức có thể cưỡi ngựa)】
【Ở nhà, anh ấy chưa bao giờ làm việc nhà (vì trong nhà có hai, ba chục người giúp việc, ai cần anh ấy làm gì), cũng chưa từng đưa cho tôi một đồng nào (mỗi tháng đều giúp tôi trả nợ thẻ tín dụng hơn bảy con số, tiền toàn đưa cho ngân hàng rồi), những chuyện khác thì càng không cần nhắc đến】
【Anh ấy bình thường chẳng dịu dàng với tôi chút nào, có thể không động vào tôi là tránh né tôi. Sau khi kết hôn chúng tôi luôn ngủ riêng (là tôi không chịu ngủ chung với anh ấy), mấy chuyện đó tôi đều nhịn cả】
【Sinh nhật năm nay của tôi, anh ấy đang ở nơi khác, vậy mà chỉ gửi cho tôi một viên đá hình trái tim (kim cương hồng hình trái tim trị giá tám triệu bảng Anh) làm quà sinh nhật, ngay cả mặt mũi anh ấy tôi cũng chẳng thấy】
【Tôi muốn ly hôn, nhưng người nhà lại nói tôi làm quá, cấm tôi không được nhắc đến hai chữ “ly hôn”. Tấu hài ơi, tôi thật sự là đang vô lý sao? (Đúng vậy, tôi chính là đang vô lý đấy!)】
【Trần Tiểu: Cô Trần Lạc Như à, cô thêm mấy cái chi tiết này vào xem, cư dân mạng sẽ mắng chồng cô là tra nam hay mắng cô là làm màu?】
【Trần Tiểu: Tôi nghi ngờ cô không phải học Đại học Cambridge, mà tốt nghiệp Học viện Diễn xuất Hoàng gia Anh thì có!】
Bên bờ sông Thames, trên chiếc khăn trải bàn trắng tinh là bộ ấm trà bằng sứ xương in hoa nền trắng, viền mạ vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời, những chiếc đĩa sứ ba tầng bày đầy các món điểm tâm tinh xảo.
Trần Lạc Như tao nhã nhâm nhi hồng trà, làn gió nhẹ thổi bay những sợi tóc mềm bên tai cô, đôi khuyên tai ngọc trai đung đưa nơi dái tai nhỏ nhắn.
Màn hình điện thoại trên bàn chợt sáng, cô cầm lên nhìn, đôi mày thanh tú càng lúc càng chau lại.
【Trần Lạc Như: Tôi nói sai chỗ nào? Tôi nói toàn sự thật, nếu có một câu nào là nói dối, chồng tôi lập tức bị trời đánh chết】
【Trần Tiểu: … Có thể thề kiểu đó sao?】
【Trần Lạc Như: Cô không biết anh ta quá đáng thế nào đâu, anh ta đến London rồi】
【Trần Tiểu: Ăn dưa hóng kịch】
【Trần Lạc Như: Anh ta còn muốn bắt tôi về nước để sinh con cho anh ta!】
【Trần Tiểu: Hai người là vợ chồng, sinh con chẳng phải rất bình thường sao?】
【Trần Lạc Như: Không hề bình thường! Tôi không đời nào sinh con cho anh ta】
【Trần Tiểu: Tại sao?】
【Trần Lạc Như: Vì tôi có… khí tiết!】
Trần Tiểu cạn lời. Đây là kiểu vô trung sinh… khí tiết?
Lần đầu tiên cô thấy có người tiêu tiền của người khác mà lại đàng hoàng, chính trực đến vậy.
Bê bát lên thì ăn cơm, đặt bát xuống thì chửi người cũng chỉ đến thế là cùng.
【Trần Lạc Như: Cuộc hôn nhân này nhất định phải kết thúc】
Trần Tiểu người ngoài cuộc còn cảm thấy không thể chịu nổi.
Nhà mà có một cô công chúa vừa làm mình vừa làm mẩy thế này, vậy mà cuộc hôn nhân vẫn kéo dài được bốn năm, chồng cô đúng là không dễ dàng gì.
Cô cũng muốn xem Trần Lạc Như sẽ bày trò gì để ly hôn cho bằng được.
【Trần Tiểu: Không ly thì tôi không mang họ Trần nữa】
【Trần Lạc Như: Vậy cô phải làm quân sư cho tôi đấy!】
【Trần Tiểu: … Tôi còn phải đi làm, nói chuyện sau】
Trần Lạc Như ăn xong trà chiều, dẫn theo bốn người giúp việc xách đồ về khách sạn đầy ắp chiến lợi phẩm.
Vừa về đến khách sạn, Cao Khiêm liền hỏi: “Thưa phu nhân, cô có cần mang gì về nước không? Tôi sẽ cử người đi lấy”
Khi học ở Cambridge, ban đầu Trần Lạc Như ở ký túc xá đơn.
Cuối tuần cô hay về London mua sắm, về sau đồ càng lúc càng nhiều, không còn chỗ chứa, cô liền mua luôn một căn nhà bên ngoài ở vùng quê nhà cửa rất rẻ.
Dù không muốn về nước, giờ cô cũng chẳng chạy đi đâu được nữa.
Nghĩ đến mấy căn phòng đầy quần áo, túi xách, trang sức mà cô mất bốn năm để sưu tập, cô không nỡ để chúng cô đơn ở lại Anh.
Thế là cô đưa chìa khóa cho Cao Khiêm, dặn dò anh nhất định phải kiểm kê cẩn thận.
Nếu làm mất món nào, cô nhất định sẽ hỏi tội anh.
Tối 9 giờ, Mạnh Kiến Sâm trở lại khách sạn, Cao Khiêm báo cáo lại lịch trình trong ngày của Trần Lạc Như:
“9 giờ sáng ra khỏi khách sạn đi mua sắm ở Harrods, 3 giờ chiều dùng trà chiều. 5 giờ chiều trở về khách sạn, ngoài việc đi ăn tối thì thời gian còn lại đều ở trong phòng”
“Việc ở nhà sắp xếp ổn thỏa chưa?” Mạnh Kiến Sâm hỏi.
“Vừa liên lạc với quản gia Ngô, đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi” Cao Khiêm đáp.
Mạnh Kiến Sâm gật đầu, tỏ ý đã biết.
Nhìn bóng lưng Mạnh Kiến Sâm bước vào thang máy, Cao Khiêm không khỏi cảm thán: Đã thả cho tự do nhiều năm, cuối cùng Tổng giám đốc Mạnh cũng muốn ra tay nghiêm túc rồi.
Theo anh ta thấy, chỉ cần khóa thẻ tín dụng lại, thì phu nhân sẽ ngoan ngoãn ngay. Cần gì phải làm lớn chuyện như thế.
Nghe nói trước khi kết hôn, phu nhân ngoài việc hơi tiểu thư ra thì cũng không đến mức như bây giờ.
Tính khí hiện tại của phu nhân, tám phần là do Tổng giám đốc Mạnh nuông chiều mà ra cả.
Mạnh Kiến Sâm bước vào phòng, không bất ngờ khi thấy trong phòng khách là một “ngọn núi hàng hiệu”.
Hộp của các thương hiệu lớn chất đống, nhiều màu sắc sặc sỡ, trông thật hoa mắt.
Tiêu tiền của anh ấy mà không hề biết xót một chút nào.
Đi vào phòng ngủ, Trần Lạc Như đã nằm ngủ trên giường.
Đi mua sắm cũng là một việc tốn sức, xem ra đã mệt lắm rồi.
Cô khép hờ đôi mắt, tóc đen da trắng, môi đỏ răng trắng, vừa rực rỡ vừa xinh xắn.
Mạnh Kiến Sâm dừng lại bên giường, yên lặng ngắm nhìn gương mặt ngủ của cô một lúc, sau đó mới vào phòng tắm tắm rửa.
Sáng hôm sau, khi Trần Lạc Như tỉnh dậy, Mạnh Kiến Sâm đã ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sô pha phòng khách.
Trên chiếc bàn trà thấp trải đầy tài liệu, cả tiếng Trung và tiếng Anh, anh đang ký từng bản một.
Chuyến đi lần này đến Anh, Mạnh Kiến Sâm đã đến thăm Viện Nghiên cứu Ung thư của Đại học London và ký kết thỏa thuận hợp tác.
Trần Lạc Như mang dép bước ra, trợ lý nữ mặc vest bên cạnh anh có lẽ là lần đầu tiên gặp "phu nhân Mạnh" nổi tiếng lập tức cúi đầu chào: “Chào buổi sáng, thưa phu nhân”
Mạnh Kiến Sâm không vội vã, từ tốn ký nốt chữ cuối cùng, đôi tay thon dài đóng nắp bút máy lại, phát ra tiếng “cạch” giòn tan.