Chương 7

Mạnh Tường Đông hài lòng gật đầu, chuyển sang chủ đề mới:

"Nói thật, hai đứa kết hôn cũng được bốn năm rồi, đến lúc nên có con rồi đấy"

Trần Lạc Như: "……"

Chủ đề sao lại bẻ lái sang chuyện con cái thế này?

"Ba, Lạc Như còn nhỏ" Mạnh Kiến Sâm nhấc ly cà phê nhấp một ngụm. Cà phê pha tay của nhà hàng khách sạn có hạt đều tăm tắp, hương vị dịu nhẹ khi vào miệng. Đây là cà phê Blue Mountain Jamaica đắng nhưng ngọt hậu, hương thơm nồng nàn.

Câu này nghe còn có lý, Trần Lạc Như lập tức gật đầu phụ họa.

"Nó còn nhỏ, nhưng con thì không còn nhỏ nữa" Mạnh Tường Đông nói với giọng vừa nghiêm túc vừa tha thiết.

Trần Lạc Như tiếp tục gật đầu, nói đúng quá rồi Mạnh Kiến Sâm cái ông già này đúng kiểu “trâu già gặm cỏ non” lại còn mặt dày không biết ngại.

"Ba bằng tuổi con bây giờ thì đã có con rồi, chuyện này phải nhanh chóng lên." Mạnh Tường Đông nói tiếp "Con xem Tiểu Như cũng cứ gật đầu liên tục kìa"

Lời vừa dứt, Mạnh Kiến Sâm quay sang nhìn cô, Trần Lạc Như sững người, mặt cô như viết rõ ràng: “Tôi không có, đừng nói bừa!”

Mạnh Kiến Sâm nửa cười nửa không: "Được, vậy tụi con sẽ nhanh chóng thực hiện"

Trần Lạc Như tức giận, lén dùng gót giày giẫm lên chân Mạnh Kiến Sâm, nhưng anh ta vẫn bình thản như không, trò mèo của cô chẳng làm lung lay nổi sóng gió gì ở anh ta.

Ăn sáng xong, hai cha con cùng đoàn tùy tùng rời khỏi khách sạn.

Trần Lạc Như cảm thấy mình sắp gặp đại họa rồi nếu về nước thật, chẳng phải cô sẽ biến thành máy đẻ di động của Mạnh Kiến Sâm sao?

Cô thà chết chứ không muốn sống cuộc đời chăm con, phục vụ chồng vì anh ta!

Trần Lạc Như quay về phòng để thu dọn đồ đạc, định chuồn lẹ.

Thật ra cô cũng chẳng mang theo gì nhiều, chỉ có một cái túi xách và bộ quần áo thay ra từ hôm qua.

Chiếc áo hai dây và váy da vẫn nằm yên trong tủ quần áo, còn lại một bộ nội y Trần Lạc Như thầm kêu không ổn, tối qua cô đã treo bộ nội y trong phòng tắm.

Mạnh Kiến Sâm cũng vào phòng tắm tắm tối qua, chẳng phải là đã nhìn thấy cái bộ nội y còn nóng bỏng hơn cả váy da áo hai dây kia rồi sao?

Cô lập tức lao như bay vào phòng tắm, nhưng trên giá không thấy đâu cả.

Lục tung cả nơi, cuối cùng cô cũng tìm thấy nó trong giỏ đựng đồ dưới bồn rửa mặt chắc là Mạnh Kiến Sâm sợ bị nước bắn vào nên vứt vào đó.

Tai Trần Lạc Như đỏ bừng.

Xí! Đồ dê xồm!

Cô vội vàng nhét bộ nội y vào túi, rồi lấy kính râm đeo lên mặt.

Xách túi xuống thang máy, đi thẳng ra cửa khách sạn, nhưng bị một cánh tay chặn lại:

"Phu nhân, cô định đi đâu vậy?"

Người lên tiếng là Cao Khiêm.

Trần Lạc Như sững bước, tháo kính râm xuống, khó chịu nói:

"Tôi đi đâu phải báo cáo với anh à?"

"Là Tổng giám đốc Mạnh không yên tâm về sự an toàn của cô" Cao Khiêm đáp.

Xạo ke! Chắc chắn là Mạnh Kiến Sâm sợ cô lén chuồn đi chứ gì!

Ngay cả việc tối qua đến quán bar bắt cô cũng là anh ta sắp đặt từ trước!

Anh ta thừa biết Trần Lạc Như chẳng mấy khi đọc tin nhắn của Cao Khiêm, nếu thật sự muốn báo cô biết thì đâu đời lại dùng cách đó.

Gửi một cái tin nhắn chỉ là để làm màu, hợp thức hóa hành động của mình thôi.

Nếu cô mà biết trước Mạnh Kiến Sâm sang Anh, chắc chắn đã cao chạy xa bay từ lâu rồi.

Trong bốn năm kết hôn, Trần Lạc Như không chỉ một lần dùng chiêu bỏ trốn kiểu này.

Có lần, Mạnh Kiến Sâm nói sẽ sang Anh thăm cô, Trần Lạc Như liền bảo rằng mình đang đi nghỉ mát ở nước ngoài, không có ở Anh.

Mạnh Kiến Sâm hỏi cô đang ở đâu, cô đáp:

"Ở Ma-rốc"

Thế là Mạnh Kiến Sâm bay sang Ma-rốc tìm cô, trong khi thực tế cô đang ở Na Uy ăn cá hồi cùng bạn bè.

Sau lần bị cho leo cây đó, Mạnh Kiến Sâm không còn tin lời cô nữa.

Về sau, cô lại giở trò cũ: bản thân đang ở Mauritius mà lại lừa anh ta bay đến Maldives. Kết quả là bị Mạnh Kiến Sâm đích thân dẫn người đến khách sạn ở Mauritius bắt quả tang tại trận.

Từ lần đó trở đi, Trần Lạc Như bắt đầu biết sợ.

Mỗi lần ra ngoài, cô tuyệt đối không dùng thẻ của anh ta.

Nhưng Trần Lạc Như vẫn thấy mình thiệt sau khi kết hôn, cha cô cắt giảm hơn một nửa khoản tiền chu cấp, trong khi đi chơi thì lại tốn không ít.

Chả trách giới nhà giàu Bắc Kinh đều nói nhà họ Trần thiếu gốc rễ, cha cô Trần Quảng Long chuyển hết chi phí nuôi con gái sang đầu Mạnh Kiến Sâm cái tính keo kiệt này đúng là hiếm ai bì được.

Thế nên khi ở Anh, Trần Lạc Như thường xuyên tiêu tiền trả thù, cắm đầu quẹt thẻ của Mạnh Kiến Sâm ai bảo anh ta cứ thích truy lùng cô làm gì!

May mà Mạnh Kiến Sâm cũng không rảnh để chơi trò trốn tìm trẻ con với cô. Sau khi từ Mỹ trở về nước, công việc của anh ta bận đến mức không nhấc người lên nổi.

Trần Lạc Như thì chẳng mấy ưa gì anh ta, hai người một năm cũng chỉ gặp được một lần mà còn phải là dịp lễ Tết, không tránh được.

“Tôi ra ngoài dạo phố, mua sắm tí đồ” Trần Lạc Như liếc xéo Cao Khiêm người này là tâm phúc của Mạnh Kiến Sâm, chắc chắn không ít lần hiến kế dở hơi cho anh ta.

Đồ đàn ông chết tiệt, đi rồi mà còn để lại một con chó giữ cửa canh chừng cô! Trần Lạc Như thầm mắng trong bụng.

"Phu nhân đi thong thả" Cao Khiêm thả tay ra.

Trần Lạc Như vừa quay người định đi, anh ta lại nói tiếp:

"Tổng giám đốc Mạnh cử vệ sĩ đi theo, giúp cô xách đồ"

Cô quay đầu lại, thấy bốn người đàn ông mặc đồ đen, đeo kính râm, thân hình lực lưỡng đứng chắp tay sau lưng phía sau Cao Khiêm.

Trần Lạc Như: "……"

Cô cần phải sửa lại lời mắng thầm ban nãy.

Đồ đàn ông chết tiệt, đi rồi mà còn để lại năm con chó giữ cửa trông chừng cô!

Cô có tay! Cô tự xách được đồ!

Tự làm việc của mình là truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa!

Trần Lạc Như hừ một tiếng, đeo kính râm lên, bước ra ngoài.

Quả nhiên, bốn vệ sĩ kia đi theo cô sát gót, dai như kẹo kéo, đuổi mãi cũng không xong.

Trần Lạc Như thầm nghĩ: Không phải đi theo để giúp xách đồ sao? Vậy hôm nay cô sẽ dùng hết công suất của bốn người các anh! Không làm cho các anh mệt chết thì không xong với tôi!

Cô đi đến Harrods trung tâm thương mại nằm gần công viên Hyde Park.

Nội thất bên trong của Harrods xa hoa lộng lẫy như cung điện, quy mô khổng lồ đủ để đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm của khách hàng.

Trần Lạc Như bắt đầu từ các cửa hàng thời trang cao cấp, thong thả dạo từng tiệm một.

Cô vốn là khách quen ở đây, các nhân viên bán hàng vừa nhìn thấy cô đã lập tức nở nụ cười tươi như hoa.