Chương 6

"Chậc, bị thương không nhẹ"

Có lẽ màu đỏ tươi kia đã kí©h thí©ɧ đến Trần Lạc Như, trái tim đang đập loạn không ngừng của cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Anh ta bình thản xử lý vết thương như vậy, chắc cũng không còn tâm trạng làm cái chuyện đó với cô nữa chứ?

Cô chợt nghĩ đến sáng mai còn phải cùng Mạnh Tường Đông ăn sáng, nếu bố chồng biết cô đánh Mạnh Kiến Sâm thành ra thế này thì tiêu rồi.

Trần Lạc Như giật mình, nhảy xuống giường.

Không lâu sau, cô xách hộp y tế của khách sạn đến bên giường.

“Để em xem nào” Trần Lạc Như giống như một con mèo nhỏ, rón rén đến gần Mạnh Kiến Sâm.

Môi anh ta chỉ bị trầy một lớp da nhỏ, chắc không nghiêm trọng lắm. Cô dùng gạc thấm nước sạch để lau vết thương cho anh.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp của khách sạn, từng đường nét trên khuôn mặt Mạnh Kiến Sâm càng trở nên rõ ràng.

Dù Trần Lạc Như có nhiều định kiến với anh ta đến đâu, cũng phải thừa nhận rằng Mạnh Kiến Sâm là người đàn ông có ngoại hình không chê vào đâu được.

Xương mày cao nổi bật, ngũ quan sắc sảo như được tạc khắc. Đôi mắt hai mí ẩn sâu đầy sắc lạnh, sống mũi cao thẳng có một chỗ gồ không rõ ràng, đầy vẻ nam tính.

Môi anh đẹp, đôi môi mỏng đầy gợi cảm chỉ tiếc là bây giờ đã bị thương, rướm máu.

Vết thương cuối cùng cũng không còn chảy máu ồ ạt nữa, nhưng vẫn rỉ máu lấm tấm.

Trần Lạc Như cầm tăm bông y tế, nhìn một hộp thuốc lớn mà không biết nên dùng loại nào.

Mạnh Kiến Sâm đưa bàn tay gân guốc lên, chính xác lấy ra một chai thuốc sát trùng iod: “Khử trùng là được”

Trần Lạc Như "ồ" một tiếng, mở nắp chai, dùng tăm bông thấm một ít iod rồi nhẹ nhàng bôi lên vết thương của anh.

Không giống như những cậu ấm cô chiêu nhà giàu mê mẩn ngành kinh tế thương mại, Mạnh Kiến Sâm lại học ngành y sinh tại Stanford, nên với những loại thuốc này, anh ta tất nhiên rất rành.

Nghe nói "sinh – hóa – hoàn – tài" là bốn ngành học khó nhất, không biết có phải đầu óc anh ta có vấn đề mới chọn học cái này, lại còn học một mạch đến tận tiến sĩ, không sợ hói đầu hay gì. Cuối cùng chẳng phải cũng phải về nhà thừa kế tập đoàn khổng lồ đó sao?

Khi Trần Lạc Như đang quan sát Mạnh Kiến Sâm, thì Mạnh Kiến Sâm cũng đang quan sát cô.

Anh ta liếc thấy ngón tay trắng trẻo sạch sẽ như cọng hành của cô, đột nhiên hỏi:

“Nhẫn của em đâu?”

Tăm bông đang lăn bỗng khựng lại một chút, Trần Lạc Như bực dọc nói: “Ở nhà”

Cũng chẳng biết đã bị cô vứt xó xỉnh nào rồi. Thứ đó ngoài ngày cưới ra, cô chưa từng đeo lại lần nào.

“Nhớ đeo vào” Mạnh Kiến Sâm nói.

“Tôi không thèm” Trần Lạc Như ngẩng đôi mắt long lanh như pha lê nhìn anh ta “Nó đâu phải dành cho tôi”

Lúc cô kết hôn với Mạnh Kiến Sâm, từ váy cưới đến nhẫn cưới đều được đặt riêng cho chị gái cô Trần Dạng.

Không ai ngờ được, ngay trước đám cưới lại xảy ra biến cố lớn như vậy, phải đổi cô dâu vào phút chót đúng kiểu chưa từng thấy bao giờ. Vì thế, những đồ dùng trong lễ cưới cũng không kịp thay đổi.

Nghe đến đây, Mạnh Kiến Sâm không nói gì thêm.

Cuối cùng xử lý xong vết thương, Trần Lạc Như lặng thinh thu dọn thuốc men, đem hộp thuốc trả lại chỗ cũ.

Khi cô quay lại phòng ngủ, Mạnh Kiến Sâm đã nằm sẵn trên giường, anh chỉ nằm bên trái, bên phải vẫn còn một khoảng trống lớn.

Anh nói: “Ngủ đi, mai phải dậy sớm”

Trần Lạc Như tắt đèn, trèo lên giường từ phía bên phải. Cô nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy không yên tâm.

Cô cầm hai cái gối thừa đặt ở giữa hai người, rồi nói: “Không được vượt qua ranh giới”

Hành động của cô y như học sinh tiểu học, Mạnh Kiến Sâm không thèm đáp lại.

Thật mất giá.

Một đêm yên ổn không có chuyện gì xảy ra.

Sáng hôm sau, khi chuông điện thoại báo thức của khách sạn vang lên, Trần Lạc Như vẫn đang ngủ rất say.

Cô bị tiếng chuông "đinh linh đinh linh" đánh thức, lim dim mở mắt cô đã lăn sang bên trái giường, hai cái gối chắn giữa hai người thì bị đá xuống cuối giường từ lúc nào. Cô đang nằm sát cạnh Mạnh Kiến Sâm, thậm chí một chân còn vắt lên hông anh ta.

Tư thế ngủ của cô từ trước đến giờ vốn không đẹp đẽ gì, chuyện này cô biết từ nhỏ. Sáng nào dậy cũng là lăn từ đầu giường xuống tận cuối giường.

Nhưng biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại tìm người canh bên cạnh để chỉnh lại tư thế ngủ cho cô?

Huống hồ bình thường cô ngủ một mình, muốn nằm thế nào thì nằm, ai quản cô được?

Dưới lớp áo ngủ, cô chẳng mặc gì bên trong, mặt Trần Lạc Như đỏ bừng, cô vội vàng rút chân lại.

Mạnh Kiến Sâm vừa nghe điện thoại xong, quay sang nói với cô:

"Dậy đi"

Giọng ra lệnh cứng nhắc khiến cơn bực vì bị đánh thức sớm của Trần Lạc Như chưa kịp bộc phát đã nghẹn lại.

Nhân viên khách sạn mang nội y mới đến, Trần Lạc Như thay lại chiếc váy tối qua.

Mạnh Kiến Sâm vừa thắt cà vạt vừa dặn dò: "Ăn sáng xong anh còn có việc, em tự lo sinh hoạt"

Chưa về nước mà anh ta đã bắt đầu nhúng tay vào lịch trình của cô rồi.

Trần Lạc Như nói: "Tôi muốn về ngủ tiếp, buồn ngủ quá"

Mạnh Kiến Sâm khoác áo vest vào, nói: "Tùy em"

Trong lúc ăn sáng tại nhà hàng, Mạnh Tường Đông phát hiện ra vết thương trên môi con trai cũng không lấy làm lạ.

Chỗ da bị trầy đã đóng một lớp vảy mỏng, còn sưng cả một vòng nhìn đúng là ảnh hưởng đến hình tượng.

"A Thâm, môi con sao thế?" Mạnh Tường Đông hỏi.

Trần Lạc Như đang khuấy sốt mì Ý thì nghe thấy, lập tức chột dạ.

Cô định giải thích là do vô tình đập vào đâu đó, nhưng Mạnh Kiến Sâm đã lên tiếng trước cô: "Không sao, vết thương nhỏ thôi"

Ánh mắt Mạnh Tường Đông quét qua hai người họ, rồi như bừng tỉnh ngộ.

Ai mà không từng trẻ? Người ta nói “tiểu biệt thắng tân hôn”, hai người lâu rồi không gặp, lại còn đang tuổi trẻ máu nóng, lúc tình cảm dâng trào thì lỡ tay một chút cũng là chuyện thường.

Tình cảm vợ chồng mặn nồng, là chuyện tốt.

Chỉ là… cắn đến mức mất cả một mảng da môi thế kia, chắc tối qua “chiến sự” cũng phải ác liệt lắm?

Mạnh Tường Đông nói: "Vợ chồng với nhau cũng phải chú ý chừng mực. Ban ngày còn phải gặp người ngoài"

Mạnh Kiến Sâm đáp rất tự nhiên: "Biết rồi ạ"

Mạnh Tường Đông lại nhìn sang Trần Lạc Như, như đang chờ cô tỏ thái độ.

Trần Lạc Như nhất thời chưa hiểu ý ông là gì, chỉ đành phụ họa theo lời Mạnh Kiến Sâm: "Con biết rồi ạ"